Ai làm được, em xin bỏ nghề!

Giáo dục 24h

Sơn Quang Huyến

(GDVN) - N. nói “em bó tay chấm com rồi thầy ạ, sinh hoạt đầu giờ, em theo lớp từ đầu đến cuối, vậy mà anh em nhà A. mở mồm là nói tục, ai làm được, em xin bỏ nghề!”.

LTS: Chia sẻ câu chuyện về kinh nghiệm giúp học sinh hạn chế tật "nói tục, chửi bậy", thầy giáo Sơn Quang Huyến nhấn mạnh đến sự nêu gương của gia đình và lòng yêu thương của thầy cô trong việc giáo dục trẻ nhỏ.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

Chuyện lớp cô giáo N. từ đầu năm đến giờ luôn xếp hạng chót thi đua của trường làm rất nhiều người băn khoăn, trong đó có tôi.

N. là cô giáo năng nổ, nhiệt huyết, yêu nghề, mến trẻ, làm chủ nhiệm hàng chục năm rồi, nhận không ít cờ tiên tiến của trường, về công tác chủ nhiệm.

Tại sao vậy? Có phải nhiệt huyết của cô giáo đã giảm? Có phải ai đó “ghen ăn tức ở” mà hãm hại cô giáo? Có phải do “quyền lực” của sao đỏ đã tác động đến thi đua của lớp cô giáo?

Tôi gọi N. vào phòng trao đổi, N. nói “em bó tay chấm com rồi thầy ạ, sinh hoạt đầu giờ, em theo lớp từ đầu đến cuối, vậy mà anh em nhà A. mở mồm là nói tục, ai làm được, em xin bỏ nghề!”.

Mở nhật kí sao đỏ theo dõi lớp 6A4, lớp của N. chủ nhiệm, chi chít lỗi vi phạm của hàng chục học sinh, mẫu số chung là nói tục. Tôi ghi địa chỉ, số điện thoại của các học sinh có tần suất vi phạm cao, báo N. cùng đến nhà các em tìm hiểu.

Ảnh minh họa: Vov.vn

Vào nhà học sinh A, T.(A. và T. anh em sinh đôi) đầu tiên, bố mẹ em tử tế, mời thầy cô vào nhà, uống được tuần trà, N. đặt vấn đề với gia đình về vi phạm của A.T., bố A. xoa tay xin lỗi cô giáo, mặt đỏ tía, và nói:

Đ.. m.., cô giáo à, cái thằng này tôi nói rồi, đ.. m.., đến trường không được hỗn, nói bậy với bạn bè, đ.. m.., trưa nay về tôi đánh cho tét mông mới được. Đ.. m.., xin lỗi thầy cô ạ.

Mặt N. tái mét, không còn giọt máu, rối rít xin lỗi chủ nhà, ra về. Tôi dẫn N. vào gặp bác trưởng thôn, tôi quen từ lâu. Kể lại chuyện vào nhà bố của A.T., ông cười ha hả:

Vừa ăn chửi về đấy à? Của đáng tội, nhà đó mới về đây mấy tháng, đất lề, quê thói, mở môm là đ.. m.., chứ tử tế lắm đó.

Hồi trước tôi cũng giận lắm, sau tìm hiểu mới biết, góp ý nhiều rồi, vẫn chưa sửa được bao nhiêu.

Nam sinh chửi bậy, bóp cổ cô giáo trong lớp ở Bến Tre bị đình chỉ học 1 năm

Đang nói chuyện, bố A. chạy vào, mặt ỉu xìu “ em, …em xin lỗi, cứ giận một chút, em lại nói bậy. Muốn sửa tật này cho cả nhà, mà không biết sao, khó sửa quá.”.

Tôi bảo N. ra tiệm tạp hóa mua ba chục cái bóng bay cùng mớ dây thun, cây viết lông, quay lại nhà A., thổi căng, cột vào nhiều vị trí trong nhà, trên mỗi quả bóng đều viết chữ Đ..M ; nói với bố của A.:

“Người lớn trong nhà, ai kìm chế được một lần không nói tục, bóp bể một trái bóng, nếu không thì mua mười trái, cột thêm; hết tuần sau thầy ghé kiểm tra nhé”.

Quả nhiên, tuần sau, lỗi vi phạm nói tục của anh em nhà A.T. giảm hẳn. N. gặp tôi, cảm ơn rối rít.

Cha mẹ, thầy giáo đầu tiên của học trò; giáo dục quan trọng nhất là nêu gương. Cha mẹ làm gương sửa đổi, con cái ắt học tập.

Thói quen không để ở nhà, nó theo đến trường đến lớp. Trong lớp của A. có trang trí nhiều bóng bay, vì thế cái bóng bay đã chắp cánh hành vi đẹp cho các em, không nói tục nữa.

Muốn con cái có hành vi đẹp khi ra khỏi nhà, không ai khác, cha mẹ phải làm gương; làm gương từ lời ăn, tiếng nói, biết cảm ơn khi ai giúp đỡ, biết xin lỗi khi làm ai phật lòng. Lời ăn tiếng nói có văn hóa đó giúp con cái vào đời suôn sẻ, cha mẹ hạnh phúc.

Với giáo viên, chuyện nói tục của học trò có gì ghê gớm, giáo viên “giáo dục” bằng hành vi phi nhân tính, để lại kí ức kinh hoàng cho các em.

Lòng yêu thương, ta sẽ tìm ra phương pháp tốt nhất cho học trò; mai này các con trưởng thành, kể lại kỉ niệm mến yêu về trường, về lớp, có tên thầy, tên cô với kí ức đẹp, có hạnh phúc nào hơn?

Sơn Quang Huyến
Từ khóa :
học sinh , nói tục chửi bậy , người lớn , nêu gương , giáo dục , yêu thương , giáo viên
Ai làm được, em xin bỏ nghề!
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Bình luận
Hoàng Mai
8

SKKN ở đây chứ đâu nữa. Nếu ngành cải tiến kiểu viết SKKN thì sẽ không nặng nề cho Gv đâu. Chỉ cần vài trang giấy, kết hợp với kiểm tra hiệu quả thực tế là OK

Ghét SKKN
2

OK ý kiến của bạn, chẳng cần chi cao siêu, cứ làm được việc như thầy Huyến, là SKKN rồi.

PHẠM ANH TUẤN
2

BÁC THANH HÀ KHUYÊN NHƯ VẬY LÀ RẤT ĐÚNG, NHƯNG VẪN CỨ PHẢI NÓI RA, ĐỂ MỌI NGƯỜI BỚT ĐI CÁI ẢO TƯỞNG TRÔNG ĐỢI Ở "THẦY PHẢI LÀM GƯƠNG", "NGƯỜI LỚN PHẢI LÀM GƯƠNG" ...

Thúy Hà Phan
8

Đọc bài bác viết, thú vị thật, làm tôi nghiền báo giaoduc, đặc biệt kết bài luôn làm người đọc suy ngẫm, đọc xong mình lớn hơn một chút. Chúc bác vui, viết bài từ thực tế giúp học trò.

Hằng Nga
7

Hihi, chỉ có nhiệt tâm, yêu nghề, yêu trẻ lại gặp may phụ huynh hợp tác mới làm được như thầy. Chữa cái tục nói đệm này khó thật. Đúng như thầy viết, thương yêu học sinh là cảm hóa được tất cả!

PHẠM ANH TUẤN
9

Những ai đi học thời trước 1975 ở ngoài Bắc đều hầu như nhất trí trẻ em, đặc biệt là học sinh đều ngoan, lễ phép. Sau năm 1975, rất rất nhiều người lớn vào Nam đều có chung nhận xét là trẻ em, học sinh ở trong đó rất lễ phép, ở trường, ở nhà và cả ở ngoài xã hội. Chuyện văng tục, bạo lực hầu như không có (hiểu là "đại trà"), ở cả hai miền trước 1975. Trước 1975 trong Nam nhan nhãn sách cho người lớn, chẳng hạn truyện chưởng, nhưng trẻ em có thích đọc cũng không có cách nào. Đơn giản là trẻ em dưới 18 tuổi không được mua, không được thuê truyện, có những học sinh lớn muốn đọc chỉ còn cách đọc ké anh chị, bố mẹ khi ở nhà. Hiên nay ta thấy, đơn cử một tờ báo hàng đầu về thông tin đại chúng lại đăng vô số, triền miên những bài không thể gợi dục hơn. Rousseau viết trong Émile rằng kẻ làm điều xấu, gây bạo lực thực ra là kẻ yếu, kẻ thiếu tự tin. Vậy, nguồn gốc của mọi hành vi xấu ở trẻ em hiện nay là do đâu?! Nếu trẻ em được học tập thực sự, sống thực sự với tất cả những tiềm năng, khả năng của mình, và do đó được nhìn thấy thực sự kết quả tiến bộ của các em, tôi nghĩ các em sẽ tự tin thực sự. Khi ấy có ai xui các em văng tục các em cũng bỏ ngoài tai. Xin thử hỏi: các quan chức và các nhà giáo dục ở Bộ, khoan hãy nói tới các thầy cô trực tiếp đứng lớn, các bậc cha mẹ, CÓ AI ĐÃ ĐỌC ÉMILE?!

Thanh Hà
7

Qua nhân vật hư cấu trong cuốn tiểu thuyết là cậu bé Émile, nhà văn muốn chỉ ra mục đích của sự giáo dục nhằm đào tạo một con người tự do, có khả năng tự bảo vệ chống mọi sự gò ép khiên cưỡng.Giaó dục mình ko làm được như vậy Tuấn ạ. Cảm ơn bạn.

Na Ngô
5

hihi, chuyện ở trường mình nè, thầy cao tay thât, chữa đc bệnh này cũng kì công.

Xem thêm bình luận
Tin khác