Bệnh thành tích đang kéo giáo dục Việt Nam tuột dốc

Giáo dục 24h

Đỗ Quyên

(GDVN) - Bởi bệnh thành tích đã và đang ăn sâu trong suy nghĩ, hành động của mọi người. Muốn thay đổi điều này, cần phải có cuộc “thay máu” triệt để.

LTS: Muốn dẹp bỏ được căn bệnh thành tích phải tìm ra căn nguyên dẫn đến tình trạng ấy. Đó là việc đề ra chỉ tiêu thi đua quá cao, không phù hợp với khả năng thực tế có thể đạt được.

Trong bài viết này, cô giáo Đỗ Quyên “vạch trần” những nguyên nhân khiến nền giáo dục của Việt Nam tuột dốc thậm tệ. 

Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả. 

 
Học sinh lớp 4,5 không viết nổi tên mình, học sinh lớp 7,8 đọc còn ê a, học sinh lớp 12 không thể giải nổi bài toán nhân chia đơn giản... Chuyện học là thế, chuyện hạnh kiểm thì sao? 

Nhiều học sinh vô lễ với thầy cô, bạo hành bạn, nghỉ học không phép cả thời gian dài, quậy phá lớp học... không phải là chuyện hiếm ở các trường học hiện nay. 

Cha mẹ các em biết, thầy cô giáo biết, ban giám hiệu biết và cán bộ cấp Phòng, cấp Sở Giáo dục cũng biết nhưng tất cả đều làm ngơ và giả vờ như không biết. 

Hơn chục năm về trước thì tình trạng này không có, bởi khi đó, các trường học không phải “gồng mình” chạy chỉ tiêu. 

Học sinh học lực yếu sau khi thầy cô đã nỗ lực kèm cặp nhưng vẫn không tiến bộ thì cuối năm đương nhiên phải ở lại lớp. Có lớp học ở lại cũng vài ba em. Những học sinh này do được học lại kiến thức cũ nên cuối năm cũng tiến bộ nhiều. 

Bệnh thành tích đang kéo giáo dục Việt Nam tuột dốc (Ảnh: sggp.org.vn)

Đối với những học sinh hư, vô lễ, quậy phá, bạo hành bạn... nhà trường cũng có nhiều biện pháp mạnh răn đe, hạ nhiều bậc hạnh kiểm, cao hơn là đuổi học, thông báo về địa phương quản lý.

Từ khi trường học khống chế bằng các chỉ tiêu để xếp loại trường, đánh giá giáo viên thì mọi chuyện đã đổi khác. Càng trường nào có danh hiệu trường chuẩn quốc gia, trường điểm...càng nhiều bệnh thành tích. Bởi các chỉ tiêu cũng vì thế cao hơn nhưng thực tế chất lượng học tập của học sinh vẫn thế. 

Người ta thường nhìn vào tỉ lệ học sinh giỏi, học sinh đạt giải trong các phong trào học tập, các cuộc thi đua... để khẳng định “đẳng cấp’ từng trường. 

Ban giám hiệu nào chẳng muốn trường mình được đánh giá “trường ngon” nên càng cố hết sức để đạt được chỉ tiêu bằng cách gây sức ép lên giáo viên. Các thầy cô giáo cũng vì bản thân mình nên dễ dàng thỏa hiệp mà không dám tỏ rõ quan điểm. 

Phụ huynh đi xin giấy khen cho con để gia đình bớt xấu hổ

(GDVN) - Chỉ khi nào mỗi chúng ta dẹp bỏ được bệnh sĩ, bệnh háo danh thì giáo dục mới hết đi căn bệnh thành tích.

Trường học thường chịu áp lực từ Phòng GD&ĐT, chỉ tiêu về các hoạt động giáo dục, về hạnh kiểm luôn được đưa ra ở mức ngất ngưởng. 

Đã thế, Ban giám hiệu các trường chỉ biết tuân theo mà không ai dám có ý kiến. Cấp trên luôn có lý khi họ không trực tiếp dạy và giáo dục học sinh nhưng lại luôn đưa ra những giải pháp được xem là hiệu quả. 

Họ không buộc giáo viên phải cho học sinh yếu kém lên lớp, họ chỉ yêu cầu thầy cô kèm cặp, phụ đạo để các em tiến bộ mà lờ đi việc có những học sinh dù đã áp dụng đủ các biện pháp nhưng sự nhận thức không tiến triển là bao. 

Với học sinh vi phạm quá nhiều nội quy nhà trường, thậm chí đánh bạn gây thương tích, vì sợ chuyện bại lộ sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của trường, nhà trường thường “giảm nhẹ” theo kiểu “Chuyện lớn hóa bé, chuyện nhỏ coi như không có gì”.

Hàng năm, các báo cáo từ cấp tổ gửi lên trường, từ trường gửi về Phòng và từ Phòng lên đến Sở đều là những con số đẹp mê hồn, 100% học sinh thực hiện đầy đủ các nhiệm vụ, 100% đạt về năng lực, 100% đạt về phẩm chất, 99% học sinh lên lớp thẳng hay 90% đạt hạnh kiểm Tốt, 10% đạt hạnh kiểm Khá...

Sau sự thống kê thường là những câu kết luận: Chúng ta đã đạt hoặc vượt chỉ tiêu đăng kí đầu năm.

Nguyên nhân giáo dục của chúng ta ngày càng tụt hậu thì có nhiều nhưng nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là căn bệnh thành tích, nó tồn tại như căn bệnh trầm kha khó có thuốc chữa. 

Bởi bệnh thành tích đã và đang ăn sâu trong suy nghĩ, hành động của mọi người. Muốn thay đổi điều này, cần phải có cuộc “thay máu” triệt để, trước hết là các cấp lãnh đạo sau là các thầy cô giáo.

Đỗ Quyên
Từ khóa :
bệnh thành tích , giáo viên , giáo dục , tụt hậu , chỉ tiêu
Bệnh thành tích đang kéo giáo dục Việt Nam tuột dốc
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
doãn đuồng
2

Bài viết rất hay và đây mới chỉ là một trong nhiều vấn đề làm cho giáo dục tụt hậu. " cần phải có cuộc “thay máu” triệt để, trước hết là các cấp lãnh đạo sau là các thầy cô giáo" đây là một cuộc cách mạng về con người. Song không chỉ như vậy mà phải thay đổi cả tư duy, đừng nhìn vẻ ngoài hào nhoáng mà cho đó là tốt. Cha ông ta có câu: "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" Nếu cứ chạy theo thành tích, nếu cứ duy ý chí, tiếm quyền cấp dưới, buộc cấp dưới phải làm theo cấp trên như cái máy thì muôn đời giáo dục việt nam vẫn không giống ai. Là một nông dân nhưng hiện tại tôi thấy nền giáo dục việt nam không có phương hướng mà chỉ làm thử theo ý của cấp trên không thèm nghe dư luận phản biện để điều chỉnh.

Nhìn Nhận
5

Thực trạng ngành GD của chúng ta có quá nhiều tiêu cực hơn là tích cực. Bên trên ép chỉ tiêu cuối năm phải đạt được chỉ tiêu, BGH thực hiện bằng cách ép GV làm báo cáo ảo. Hỏi sao có nhiều học sinh ngồi nhầm lớp. Học đến cấp 2 mà vẫn đọc và viết kém, nói ra GV lại không dám nói sợ phiền phức. Đành im lặng chấp nhận nâng kết quả để đạt chỉ tiêu. Chuyện thuyên chuyển cán bộ GV cũng vậy, có quá nhiều tiêu cực, tham quan trong vấn đề này. Người muốn ở lại thì cần phải có "Quan" chống lưng hoặc lo tiền nong chạy vạy. Nếu bắt buộc phải thuyên chuyển cung phải lo 1 khoản tiền nào đó để có thể đến được trường nào đó thuận tiện một chút. Có trường thông báo thừa GV nên thuyên chuyển GV dạy Toán đi trường khác, hơn tháng sau lại nhận quyết định điều chuyển một GV dạy chính bộ môn đó về trường. Các Thầy, Cô thử nhận xét xem có tiêu cực ở đây không? Nền GD ngày xưa khi chưa có nhiều chỉ tiêu ảo, tôi thấy lại có nhiều điều hay hơn. Thế hệ Bố, Mẹ tôi ra đường thấy Thầy, Cô thì một dạ, hai thưa. Đạo đức của những người học sau khi ra trường khiến chúng ta thấy thèm muốn mà không thể được. Vì sao? Bệnh thành tich khiến chúng ta không thể làm đúng bổn phận của chúng ta. Chúng ta đang "Gieo trồng những cây giống ngắn ngày" mất rôi. Người GV lương thì thấp, áp lực CV, hồ sơ sổ sách thì nhiều mà sao vẫn phải làm trái với lương tâm của nghề giáo, khổ quá.

Van Đẳng
3

Rất giống vói trường tôi.Nghe nhiều phụ huynh nói:" Con tôi chẳng thấy học gì cũng được lên lớp", nghe mà buồn. Theo tôi cần nên thay đổi, để GV tích cực phấn đấu một cách tự nhiên

Phương Lan
4

Bệnh nan y nên khó chữa những bác sĩ dũng cảm như thầy Khoa, cô Thủy ... vẫn đứng nhìn. Khó thật đấy vì xã hội đã vô tình chấp nhận.

khainguyen
9

Bài viết thể hiện được phần nào về thực trạng của Giáo Dục Việt Nam hiện nay, dù vẫn còn một số tiêu cực có lẽ không tiện phơi bày như “chạy điểm” kể cả bậc Đại Học, không đi học vẫn lên lớp và có điểm ( bậc Đại Học)! hầu hết Ban Giám Hiệu và Phòng GD rồi Sở GD đều có “mối liên thông” vô hình, sao cho cuối năm Hiệu Trưởng được xếp loại “anh hùng lao động”…Hầu hết các trường đều “đạt” bất kể thực chất ra sao! Dĩ nhiên “bánh ích đi thì bánh quy lại”, không có gì là cho không cả. Chính vì những tiêu cực vô hình như vậy khiến phụ huynh và học sinh gần như không còn cái gọi là tôn sư trọng đạo nửa. Thậm chí người ta lợi dụng “ngày nhà giáo” hằng năm cũng để “quà cáp” nhằm trao đổi cái gì đó. Chúng ta vẫn thấy có những học sinh giỏi nhưng phần lớn là xuất phát từ nỗ lực cá nhân và có thuận lợi vê gia đình có cha mẹ là trí thức. Nhưng những con chim én vẫn không làm nổi mùa xuân.

Tư Xích Lô
4

Thi đua ta quyết thi đua Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu Hàng đầu rồi biết đi đâu? Đi đâu không biết, hàng đầu cứ đi chỉ nhắc lại 4 câu thơ châm biếm các phong trào thi đua nhưng không thức chất. Bác Hồ dạy đúng: "Thi đua là yêu nước, yêu nước phải thi đua" nhưng các hậu duệ của Bác lại chạy theo thành tích, cái gì cũng phát động phong trào thi đua, nhưng các tiêu chí xét lại mù mờ, khiến cho cả xã hội phải "chạy" còn hơn tui chạy ...xích lô

Nguyễn Trung
9

chỉ tiêu năm nay vượt hơn chỉ tiêu cùng kỳ năm trước là công thức chung trong báo cáo sơ kết và tổng kết của tất cả các lĩnh vực văn hóa , xã hội, giáo dục, kinh tế," và sự phát triển chung của đất nước lại tuân theo phương trình f(x)= 1/x. với y là sự phát triển, x là số chỉ tiêu ảo đạt vượt mức kế hoạch. Bao giờ chúng ta mới nhìn nhận thực tế phủ phàng đó đang tồn tại song song với từng con người, những cán bộ, công chức, người dân hằng ngày trực tiếp thực hiện chỉ tiêu cấp trên giao theo cam kết qua các hội nghị hằng năm, vì không hoàn thành chỉ tiêu mà đành phải đẩy con số trong báo cáo lên cao?

cuopcan1979
9

Bài viết chưa phản ánh hết về bệnh thành tích nó còn cả một đống hệ lụy nữa

Xem thêm bình luận
Tin khác