Chát đắng tâm can, niềm tin tan vỡ vì...sáng kiến kinh nghiệm

Giáo dục 24h

Nguyễn Cao

(GDVN) - Đọc xong sáng kiến này mà lòng tôi cảm thấy chát đắng vô cùng, niềm tin bị tan vỡ. Điều không thể ngờ là sáng kiến của tôi đã bị đồng nghiệp ăn cắp nguyên xi.

LTS: Câu chuyện về sáng kiến kinh nghiệm trong giáo dục đã được tranh luận rất nhiều nhưng vẫn còn nhiều điểm đáng bàn.

Thầy giáo Nguyễn Cao bày tỏ nỗi buồn trước thực trạng hiện nay nhiều giáo viên sẵn sàng ăn cắp ý tưởng của nhau, thậm chí là copy nguyên xi sáng kiến kinh nghiệm của đồng nghiệp làm của mình.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết!

Sáng kiến kinh nghiệm là sự tích lũy của người giáo viên trong quá trình giảng dạy.

Từ những kinh nghiệm đúc kết của bản thân mà tác giả muốn chia sẻ tới đồng nghiệp để hướng tới một kết quả sau cùng là nâng cao chất lượng dạy và học ở nhà trường.

Song, thực tế trong quá trình thực hiện nhiều giáo viên đã ăn cắp ý tưởng của nhau, thậm chí là bê nguyên si sáng kiến của người khác để làm sản phẩm của mình.

Trong quá trình công tác của những năm qua, bản thân tôi cũng có nhiều lần viết sáng kiến kinh nghiệm và đạt được một số giải.

Việc viết một sáng kiến kinh nghiệm đối với tôi không hề là một việc làm dễ dàng chút nào. Bởi, từ việc tìm ý tưởng và cách thức trình bày một văn bản khoa học là cả một quá trình làm việc nghiêm túc và trách nhiệm của một người thầy.

Vì thế, bao giờ tôi cũng rất trân trọng những thành quả của mình khi đã hoàn thành. Tuy nhiên, vì nhiều lí do khách quan và chủ quan thì những sáng kiến kinh nghiệm của tôi vẫn được truyền đi bằng nhiều con đường khác nhau.

Tình trạng ăn cắp sáng kiến kinh nghiệm vẫn diễn ra thường xuyên. (Ảnh minh họa trên tuoitre.vn)

Tôi tình cờ vào một website của một trường Trung học Phổ thông ở một tỉnh phía Bắc - Ngôi trường mà cách đây gần 20 năm về trước, tôi đã từng gắn bó quãng đời cấp 3 của mình.

Ngạc nhiên đến sững sờ là khi vào mục nghiên cứu khoa học của nhà trường tôi đọc một sáng kiến kinh nghiệm môn Ngữ văn - một đề tài mà tôi đã thực hiện tại nơi tôi công tác (một tỉnh phía Nam) cách đây mấy năm.

Phần lớn đề tài này đã được bê nguyên si không sai đến từng dấu phẩy. Và, còn buồn hơn nữa là nhiều đoạn người viết còn cường điệu quá trình giảng dạy của mình như một cách đánh bóng tên tuổi.

Đọc xong sáng kiến này mà lòng tôi cảm thấy chát đắng vô cùng, niềm tin bị tan vỡ. Thì ra người đồng nghiệp của tôi ở trong này đã có lần mượn đề tài của tôi để tham khảo - một điều quá đỗi bình thường khi cho đồng nghiệp mượn tài liệu để tham khảo.

Nhưng điều không thể ngờ là sáng kiến của tôi đã bị người đồng nghiệp của mình photo và gửi về cho người chị gái của mình.

Khoảng cách về địa lý, cứ nghĩ là xa nhưng lại vô cùng nhỏ bé trong thế giới mạng internet.

Khi mà chuyện của mọi người, mọi nhà đôi lúc đã là câu chuyện chung của thiên hạ và không gian về địa lí đã được xóa bỏ về khoảng cách thì mọi chuyện về cập nhật thông tin bỗng trở nên dễ dàng đến vô cùng.

Đâu là lý do khiến giáo viên “sợ” sáng kiến kinh nghiệm?

Ngày xưa, ông cha ta từng nói: “ăn vụng phải biết chùi mồm” nhưng đằng này khi đã “ăn vụng” của người khác mà cô giáo này vẫn thản nhiên đưa sáng kiến kinh nghiệm của mình lên website của trường và còn chụp chân dung đặt trước đề tài...

Buồn - đó là những gì hiện hữu trong tôi của nhiều ngày sau đó. Bởi người giáo viên “mượn” sáng kiến của tôi đã đạt giải B cấp tỉnh; buồn vì người giáo viên ấy là Tổ phó Tổ Xã hội của nhà trường phổ thông.

Buồn vì cô giáo ấy là cô giáo dạy Văn, đang ngày ngày dạy các em về lòng trung thực, về nhân cách và lẽ sống.

Và, buồn hơn nữa là người giáo viên này đã dối lừa được Ban giám hiệu nhà trường và Hội đồng khoa học của một tỉnh.

Trong chuyện này, thiết nghĩ Sở giáo dục và đào tạo, cũng như Ban giám hiệu nhà trường (nơi người đã ‘mượn” sáng kiến kinh nghiệm của tôi) không có lỗi.

Bởi quy định về viết sáng kiến kinh nghiệm đã nói rõ về việc không được phép lấy của người khác, không được sao chép dưới bất kì hình thức nào.

Mà, điều quan trọng là lòng trung thực của giáo viên bởi mỗi năm có tới hàng ngàn sáng kiến kinh nghiệm trong một tỉnh thì không thể nào kiểm soát hết được.

Chúng ta đều biết: từ năm 2015, thực hiện Nghị định 56 của Chính phủ nên mỗi năm ngành giáo dục có thêm hàng triệu sáng kiến kinh nghiệm.

Vì thế, không thể đơn vị nào cũng có thể kiểm soát được “nguồn gốc” của từng sáng kiến kinh nghiệm.

Bởi mỗi trường có hàng chục, thậm chí hàng trăm sáng kiến kinh nghiệm thì chỉ vài thành viên Ban giám hiệu nhà trường rất khó có thể kiểm soát hết được nguồn gốc của từng đề tài.

Cho nên, điều còn lại là ý thức và lòng trung thực của mỗi người thầy mà thôi.

Chuyện sáng kiến kinh nghiệm đã được đề cập khá nhiều về tính khả thi, sự tốn kém và cả những thật - giả trong quá trình thực hiện.

Nhưng, suy cho cùng thì mỗi sáng kiến kinh nghiệm chân chính là sự đúc kết kinh nghiệm của bản thân trong quá trình giảng dạy của mỗi giáo viên.

Thực hư chuyện cán bộ, giáo viên “thoát” sáng kiến kinh nghiệm

Những sáng kiến kinh nghiệm có tính khả thi và được áp dụng trong thực tế giảng dạy là điều đáng trân trọng. Tuy nhiên, những sáng kiến kinh nghiệm như thế không nhiều, nếu không nói là “rất hiếm”.

Đứng trước áp lực và những qui định của ngành thì việc thực hiện một sáng kiến kinh nghiệm trong một năm học là chuyện chúng ta phải làm.

Có điều, hình ảnh người thầy - hình ảnh được xã hội tôn vinh và hàng ngày những thầy cô đang dạy các em về lòng trung thực, về nhân cách sống, lẽ nào chúng ta lại chà đạp lên bài giảng của chính mình?

Lẽ nào chỉ vì thành tích của bản thân, vì một tiêu chí để xét thi đua mà nhiều người đã dối lừa người nhau.

Bài học về lòng trung thực chúng ta đã học từ những ngày còn đi học, đừng để lối sống thực dụng dẫm đạp lên nhân cách của chính mình.

Chúng ta là người thầy - nghề được xã hội tôn vinh, chúng ta không chỉ hơn học sinh về kiến thức mà phải hơn các em về  tấm lòng. Đó là điều không chỉ cần có mà là cần thiết của người thầy đứng trên bục giảng hôm nay.

Nguyễn Cao
Từ khóa :
sáng kiến kinh nghiệm , đạo đức giáo viên , ăn cắp ý tưởng , copy nguyên xi
Chát đắng tâm can, niềm tin tan vỡ vì...sáng kiến kinh nghiệm
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Chủ đề : Kinh nghiệm giáo dục
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Nguyên hồng
0

Thế đấy các bạn an . Xin lỗi các bạn đã dày công nghiên cứu đã bỏ công sức của mình ra để viết sáng kiến. Nhưng những người tự viết ra và báo cáo chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Còn đa số sáng kiến là họ ăn cắp trên mạng xuống thau tên đổi họ để làm tiêu chí thi đua . Nhưng oái oăm thay cái ngươi đi ăn cắp thì đỗ còn người dày công viết ra thì rớt. Mà ban giám hiệu chỉ một sáng kiến là tính thi đua . Cong giáo viên đau đầu, vắt óc thi giáo viên giỏi mà có nơi lại trả lời rằng giáo viên giỏi ko được tính để xét chiến sĩ thi đua . Thế hoá ra các ông ấy trong ban thi đua mà chả nắm được Thoòng tư 35/2015 có hiệu lực từ ngày 16/2/2016 à? Nếu thế thì tự nguyện rút khỏi vị trí ấy đi cho người ta nhờ!

Hoàng Quốc Việt
0

Chúng ta cũng nói vấn đề này rất nhiều. Hãy bỏ các cuộc thi giáo viên dạy giỏi và viết sáng kiến kinh nghiệm đi vì nếu có nhiều giáo viên giỏi như vậy, có nhiều sáng kiến như vậy thì Giáo dục Việt Nam đâu như hôm nay. Đạt giáo viên dạy giỏi sẽ kéo theo được tăng lương trước thời hạn, được quy hoạch bổ nhiệm được danh hiệu thi đua cho cả cá nhân và nhà trường nên người ta sẽ làm đủ mọi cách để nhiều lúc đôi bên cùng có lợi. Mãi vẫn là căn bệnh thành tích.

Hoanf Hà
0

Tất cả cũng chỉ vì bệnh thành tích và các tiêu chí không hợp lý. Muốn là chiến sỹ thi đua cấp cơ sở, thì phải có sáng kiến. Có người có thật và có người phịa. Không ai kiểm soát. Nếu ai cũng có sáng kiến thật, thì sự nghiệp chung đâu đến nỗi này. Nhưng chả có ai lại không cải thiện mình trong giảng dạy để các trò dễ hiểu bài hơn. Các lĩnh vục khác cũng vậy thôi. Mọi người đều tự hoàn thiện mình. Nhưng đừng vì các danh hiệu hão, bày trò thi đua, gây mất đoàn kết, nhân ái...

Giáo Viên
0

Nếu sáng kiến kinh nghiệm của các ngành được áp dụng 1% và áp dụng có hiệu quả thật thì có lẽ đất nước ta đã dẫn đầu thế giới về mọi mặt từ cách đây hàng chục năm rồi trời ạ.Có lẽ các GV chẳng phải mất công suy nghĩ vì họ biết rằng những thứ đó đáng giá chẳng được đồng xu nào!

Mai Lan
3

Tôi là người trong ngành gd. Những Gv nào có sáng kiến kinh nghiệm đạt giải mà không tải trên mạng về hoảc "mượn" của ai đó XIN MỜI GIƠ TAY! Câu trả lời là KHÔNG (đối với những người có chút liêm sĩ).Kinh nghiệm cho thấy, nhưng gv nào tự mày mò viết SKKN thì không thể đạt giải. Có những Gv đạt giải SKKN cấp thành phố đã nói thật với tôi "chồng tớ lấy trên mạng về sửa cho, tớ cũng không nhớ nổi tên sáng kiến dự thi là gì. Có hiệu trưởng làm đề tài về Kinh nghiệm dạy môn Đạo đức lớp 4 (trong khi đó vị hiệu trưởng này đã "quên" đứng lớp từ lâu. Để rồi sau đó, Hội đồng chấm SKKN đều là bạn bè, đồng nghiệp nên sáng kiến của vị này đạt giải A cấp thành phố.Có một vị Hiệu phó (đã từng đạt Gv giỏi cấp quốc gia ) , SKKN của vị đó đạt giải B toàn quốc. Năm sau, vị này đưa sáng kiến đó ra, sửa ngày , tháng để dự thi cấp thành phố (tương đương cấp huyện) thì .......không được xếp loại. SÁNG KIẾN KINH NGHIỆM LÀ THẾ ĐÓ, KHÔNG BIẾT GV BỊ HÀNH ĐẾN BAO GIỜ!

Nguyễn
1

Hỏi ông Bộ GD: Năm nào cũng phải "viết" SKKN, cả cái nước VN này sẽ sản xuất ra bao nhiêu cái SKKN ông có biết không?. Năm nào các Sở cũng có nhiều SKKN các loại. Nếu chất đống cái mớ ấy có lẽ phải cao hơn đỉnh Everet. Ông Bộ có làm được việc là công khai kho dữ liệu SKKN cả nước trên mạng để loại bỏ được tình trạng đạo văn hiện nay?. Chắc chắn là ông sẽ không làm, vì nếu vậy thì còn gì đâu mà viết (Từ năm 2006 đổi SGK mới đến nay chắc cả nước đã viết hết SKKN cho từng mục nhỏ trong từng bài dạy cuả từng môn rồi chứ lỵ). Thêm vào nữa là chuyện "năng lực thực sự" của mấy "chuyên viên dởm" ở Sở khi thẩm định, bản thân tôi nhiều năm viết SKKN 100% hàng xịn (vì môn của tui là môn Công nghệ 10, có nhiều nội dung mới toe), không đụng hàng của ai, nhưng khổ nỗi, chẳng biết cái kẻ "chấm" có biết cái gì không nên cứ được bố thí cái giải C, tức lôn cả ruột (Mình nói chuyện này không phải là mình kèn cựa hay thù tức gì đâu mà có cơ sở hẳn hoi vì vị chuyên viên Sinh của Sở mình hắn "ngu vãi", mấy lần xung đột với anh em tại các đợt tập huấn nên anh em đọc tẩy cả, kiến thức xã hội chẳng có gì ráo, ấy vậy mà Sinh đi chấm Công nghệ thì biết cái quái gì)

Sĩ Nguyễn
0

Nếu như sáng kiến của thầy đem lại lọi ích cho nền giáo dục thì việc người khác sử dụng là điều tốt, coi như thầy là người âm thầm cống hiến cho đại cục. Các nước khác họ viết sách cho mọi người cùng biết chứ không giống như nước mình nên nước họ phát triển nhanh.

Đào Nguyên Minh
1

Lại là lỗi ở cái gọi là "chỉ tiêu"! Bắt buộc mỗi năm mỗi giáo viên phải có một sáng kiến nên mới ra nông nỗi này. Tôi có 36 năm 6 tháng đứng trên bục giảng mà cũng chỉ có một sáng kiến thôi, nhưng vẫn được các trò yêu quý và đồng nghiệp nể phục (không hề nói quá hay đánh bóng chút nào!). Người sáng kiến, nơi nơi sáng kiến, thì sán kiến để vào đâu cho hết và còn ai học sáng kiến nữa? Hỏi trời, trời cũng chịu; hỏi đất, đất cũng xin thua luôn ạ!

Xem thêm bình luận
Tin khác