Chỉ tiêu không có tội nhưng người thực thi thì có

Giáo dục 24h

Phan Tuyết

(GDVN) - Đó là tội bắt học sinh ngồi nhầm lớp, tội “báo cáo ma” kết quả học tập, rèn luyện phấn đấu của trò, tội tạo áp lực học tập cho học sinh...

LTS: Sau khi bài viết “Chỉ tiêu… không có tội” của tác giả Sông Trà được đăng tải trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, cô giáo Phan Tuyết thể hiện sự đồng tình với quan điểm là bản chất chỉ tiêu không có tội.

Tuy nhiên, cô Phan Tuyết cũng chỉ ra thực trạng của việc thực hiện chỉ tiêu. Qua đó để thấy, những người thực thi chỉ tiêu lại gây ra vô số tội bởi “căn bệnh thành tích”.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

Đọc bài viết “Chỉ tiêu… không có tội” đăng trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam của tác giả Sông Trà, tôi rất đồng tình và tâm đắc với một số nhận định của tác giả:

…việc các cơ sở giáo dục hình thành, xây dựng các chỉ tiêu cho học sinh, giáo viên, các bộ phận, ban ngành… làm căn cứ, cơ sở để nhà trường, thầy cô giáo, các em học sinh cùng nỗ lực, phấn đấu, hướng tới những thành quả tốt nhất là hoàn toàn đúng đắn và tích cực”. 

Quả đúng là “Không riêng gì trường, lớp, ngành giáo dục đề ra các chỉ tiêu mà các ngành nghề, lĩnh vực, hoạt động khác cũng đều xây dựng và thực hiện chỉ tiêu đó”. 

Chỉ tiêu không có tội nhưng người thực thi lại vô số tội. (Ảnh: thanhnien.vn).

Chỉ tiêu vốn là tốt, đó là “mức quy định phải đạt tới trong kế hoạch đề ra”. Có chỉ tiêu mọi người mới nỗ lực phấn đấu để hoàn thành. 

Nhưng theo tác giả Sông Trà, “ngành giáo dục có đặc thù riêng, sản phẩm đào tạo là con người, học sinh, khó kiểm định, cân đo đong đếm…”. 

Bởi thế, nhiều vị lãnh đạo giáo dục của chúng ta đã lợi dụng điều này để biến các chỉ tiêu ấy thành phương tiện đạt những mục đích như tiếng tăm, danh vọng và khát vọng của chính bản thân mình. 

Đúng là “chỉ tiêu… không có tội” nhưng người thực thi chỉ tiêu lại vô số tội.

Đó là tội bắt học sinh ngồi nhầm lớp, tội “báo cáo ma” kết quả học tập, rèn luyện phấn đấu của trò, tội tạo áp lực học tập cho học sinh, tội biến tuổi thơ vô tư của các em thành những ông cụ suốt ngày đêm chỉ biết học… và vô số những tội danh khác.

Điều này đã được minh chứng bằng “căn bệnh thành tích” đã đến giai đoạn “ung thư di căn” đã và đang tàn phá ngành giáo dục của chúng ta một cách khủng khiếp mà cho đến thời điểm hiện tại, dù đang rất cố gắng, chúng ta những nhà giáo dục có tâm vẫn chưa tìm ra được phương thuốc chế ngự nó.

Chuyện chỉ tiêu và bệnh thành tích trong ngành giáo dục

Tôi đồng ý với tác giả “Chỉ tiêu không phải là thứ bất biến, đầu năm sao, cuối năm vẫn vậy mà nó luôn được điều chỉnh, thay đổi cho phù hợp với hoàn cảnh, thực tế dạy học, chất lượng học tập của các em”. 

Chỉ điều tưởng chừng đơn giản thế thôi nhưng chẳng nhiều cơ sở giáo dục trong cả nước thực hiện được. 

Phần lớn chỉ tiêu từ trên giao xuống, nhà trường “chuẩn y” giao về các tổ để đăng kí. 

Đã có không ít tổ chuyên môn căn cứ vào tình hình thức tế của học sinh của khối lớp mình, hạ chỉ tiêu như tỉ lệ lên lớp thẳng, tỉ lệ học sinh khá giỏi xuống vài phần trăm nhưng khi đưa lên chuyên môn nhà trường cũng chẳng bao giờ chấp nhận. 

Đầu năm đăng kí thế nào, cuối năm bắt buộc ít nhất phải đạt hoặc vượt trội hơn chứ tuyệt nhiên không bao giờ được tụt xuống. Điều này lẽ ra tác giả Sông Trà, một cán bộ quản lý phải là người hiểu hơn ai hết.

Với các trường mang danh chuẩn quốc gia thì chỉ tiêu đăng kí lại càng phải cao hơn các trường học khác bởi các lãnh đạo thường có tâm lý sợ trường bạn hơn trường mình nên thường ra sức gồng mình lên để thực hiện.

Tác giả nói rằng: “Trong quá trình triển khai, thực hiện, gặp trở ngại, khó có thể đạt chỉ tiêu, kế hoạch ban đầu đề ra thì nhà trường họp bàn, thống nhất điều chỉnh cho phù hợp với diễn biến thực tiễn”. 

Nếu điều này thực hiện được thì liệu giáo dục có còn “bệnh thành tích” như bây giờ hay không? 

Chỉ tiêu ảo đâu phải chỉ có ở trường chuẩn quốc gia

Nhiều đồng nghiệp của tôi ở nhiều trường học ở nhiều vùng miền khác nhau đều chia sẻ: 

Khi báo cáo tình hình học sinh trong lớp có một số em không biết đọc, biết viết, giáo viên đã nỗ lực rất nhiều nhưng vẫn không tiến bộ nên khó đảm bảo tỉ lệ lên lớp 99% như đã đăng kí”. 

Bao giờ cũng thế, Ban giám hiệu chỉ là động viên “Thầy cô cố gắng kèm thêm cho các em chứ không có cách nào khác”. 

Chưa bao giờ và chưa có lúc nào chỉ tiêu được hạ xuống cho phù hợp với tình hình thực tế. Thế mới gọi là áp lực về chỉ tiêu, “chỉ đâu tiêu đó”.

Chỉ tiêu… không có tội nhưng với cách nhận thức chỉ vì sợ giáo viên thiếu ý thức trách nhiệm, thiếu đạo đức nghề nghiệp, tùy tiện, tự tung, tự tác trong việc đánh giá, xếp loại, ghi điểm cho học sinh… mà vội áp chỉ tiêu để quản lý như cách hiểu của tác giả Sông Trà thì thật là tai hại. 

Chính vì điều này, chỉ tiêu trường học đang là nỗi sợ, nỗi ám ảnh của tất cả giáo viên và người chịu thiệt nhiều nhất chính là các em học sinh thân yêu của mình.

Phan Tuyết
Từ khóa :
chỉ tiêu , bệnh thành tích , ung thư di căn , học sinh ngồi nhầm lớp , báo cáo thành tích ảo
Chỉ tiêu không có tội nhưng người thực thi thì có
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
ông giáo già
0

Đúng là nếu không có chỉ tiêu phấn đấu thì một số gv không có có trách nhiệm bỏ mặc hs sẽ gây thiệt thòi cho hs lắm. Nhưng giao chỉ tiêu phải phù hợp với từng lớp. Muốn vậy phải co sự kiểm tra của ban giám hiêu đối với từng lớp ngay từ đầu năm. Thực tế ở một số trường có một số gv không quan tâm nhiều đến học sinh, chưa làm tròn trách nhiệm vai trò chủ nhiêm. Cứ canh đúng ngay đến giờ , trống đánh beng thì mơi có mặt ở trường. Cuối giờ thì trống đánh beng một cái là bước ngay khỏi lớp không nấng ná ở lớp thêm 1 giây phút nào. Không dành thời gian bồi dưỡng hs giỏi, phụ đạo hs yếu gì cả chỉ gấp được về nhà sớm sớm. Vậy mà cứ kêu ca hs 7,8 đưa yếu tệ. Làm gì có lớp có nhiều hs yếu đến như vây. Cần phải xem lại cách dạy của gv đó thế nao. Hs giỏi thì cũng chả bồi được đứa nào mà mỗi tháng vẫn cứ lãnh lương như ai. Gv nào cũng giống như vậy, tính toán chi li thời gian cho bản thân như vậy mà lãnh đạo vẫn không có biện pháp gì, vẫn được xét tbi đua giống như bao thầy cô tâm huyêt khác thì tiêu cực sẽ lây lan và se gây thiệt thòi cho hs nhiều lắm.

Bùi Minh Thuận
3

Cô Tuyết ạ, không những có HS dốt mà ngay cả người lớn làm GD phải đau lòng mà nói rằng họ cũng dốt. Bao giờ lãnh đạo biết xấu hổ thì may ra GD mới thay đổi được

Phạm Minh Tuấn
4

Đúng là như vậy nhưng lãnh đạo ngành giáo dục thì thờ ơ, vô cảm, chỉ tội nghiệp cho học sinh giáo viên và phụ huynh học sinh thôi vì học sinh không có kiến thức, giáo viên không được làm những gì tốt nhất cho học sinh vì phảilừa dối thành tích còn phụ huynh thì m6át tiền và bị lừa dối trắng trợn

khainguyen
2

Nếu ai đó nói rằng "chỉ tiêu chỉ là cái đích để phấn đấu...thế tại sao khi giáo viên dạy không đạt như chỉ tiêu đề ra thì bị "đánh giá kém và thậm chí cắt khen thưởng cuối năm, có khi bị kỹ luật..?" Có 2 trường hợp xãy ra khi áp đặt chỉ tiêu cho giáo viên hay cho cả trường. Trường hợp thứ nhất là chỉ tiêu không phản ảnh đúng thực tế của lớp học hay của trường học. Thí dụ lớp có tỉ lệ học sinh kém từ 30% trở lên nhưng áp đặt chỉ tiêu lên lớp trên 98%, còn chỉ tiêu thấp hơn tỉ lệ học sinh khá giỏi hầu như không xãy ra (hiếm có khá giỏi trên 90%). Trường hợp 2 là chỉ tiêu phản ảnh đúng thực tế, nếu có thì cần gì đặt chỉ tiêu, chỉ cần giáo viên dạy đúng và đầy đủ là được rồi. Buồn cười là ở Việt Nam cái gì cũng chỉ tiêu khá là máy móc. Thí dụ ngành Thuế cũng có chỉ tiêu số thu khiến nhân viên thu thuế tìm mọi cách "tận thu", thu "cạn tàu ráo máng" sao cho đạt bất kể vượt quá khả năng hợp lý của doanh nghiệp. Ngay cả kết nạp "đảng viên" cũng ra chỉ tiêu, nạp sao cho đủ hay vượt số là giỏi. Rồi ngành cảnh sát GT cũng có "chỉ tiêu thu tiền phạt"...đúng là ngớ ngẫn hết chổ nói... cái bệnh chỉ tiêu thể hiện trình độ quản lý ấu trĩ.

Xem thêm bình luận
Tin khác