Sự khác nhau trong học tập giữa châu Á và Mỹ

Giáo dục 24h

Giáo sư John Vũ

(GDVN) - Không có tư tưởng cập nhật, làm sao chúng ta có thể chắc rằng thế hệ tương lai sẽ nhận được những tri thức mới để phát triển kĩ năng cho họ

LTS: Là một người làm giáo dục, tác giả Jonh Vũ đã chia sẻ với Báo điện tử Giáo Dục Việt Nam những quan điểm của mình về vấn đề tự học tập và nghiên cứu.

Tác giả nhận định khi dạy ở một số nước Châu Á đã vô cùng ngạc nhiên khi thấy rất ít giáo sư trở lại trường để cập nhật tri thức, cải tiến nghề nghiệp của họ.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết này.

Hình ảnh minh họa cho việc học tập, nghiên cứu (Ảnh minh họa: the japanese reading)


Ở một số nước, nếu chúng ta nhìn vào những người làm nghề như bác sĩ, y tá, khoa học, phi công.... việc trở lại trường hàng năm của họ được yêu cầu để đảm bảo sự nhất quán về chất lượng và cập nhật kĩ năng.

Chẳng hạn, bác sĩ y tế thực hiện giải phẫu, xử lí bệnh tật; phi công lái máy bay đều làm theo chuẩn quy định và phải đổi mới chứng nhận hàng năm.

Tôi nghĩ các giáo sư phải có quy tắc tương tự.

Không có tư tưởng cập nhật, làm sao chúng ta có thể chắc rằng thế hệ tương lai sẽ nhận được những tri thức mới để phát triển kĩ năng cho họ?

Nghề dạy học hiện thời ở nhiều nước Châu Á phụ thuộc vào nỗ lực cá nhân. Không có hướng dẫn về cải tiến nghề nghiệp cho nên khó có thay đổi lớn trong kĩ năng dạy giữa các giáo viên.

Không có hệ thống hỗ trợ cho nghề này, các giáo sư bị bỏ lại để cải tiến kĩ năng riêng với kết quả không dự đoán được.

Nếu chúng ta nhìn vào các nước có nền giáo dục tốt như: Phần Lan, Nhật Bản, Singapore và Hàn Quốc chúng ta có thể thấy rằng việc đào tạo giáo sư của họ có tính lựa chọn với những hướng dẫn nghiêm ngặt.

Một người bạn Phần Lan bảo tôi: “dễ vào trường y hơn là trường giáo dục; chỉ một người trong số hàng trăm ứng viên được chọn làm giáo sư vì Phần Lan coi nghề giáo rất nghiêm túc và lương của họ cao như bác sĩ y khoa”.

Giáo sư là thầy dạy học?

Khi tôi ở Phần Lan, tôi nhận thấy các vị giáo sư ở đây dành nhiều thời gian vào việc cải tiến kĩ năng dạy của họ, một số người quay video việc dạy trên lớp để xem lại và tìm cách cải tiến kĩ thuật dạy của mình.

Tôi không ngạc nhiên khi Phần Lan được xếp hạng là nước có hệ thống giáo dục tốt nhất trên thế giới.

Không may ở các nước Châu Á khác mà tôi tới thăm, nghề dạy học không được đối xử cao như mong đợi.

Bằng đại học thường được yêu cầu để dạy nhưng không có cách đo kĩ năng dạy. Không có yêu cầu đào tạo hàng năm và giáo sư có thể dạy cùng môn trong nhiều năm bằng việc dùng cùng tài liệu mà không có sự thay đổi.

Đó là lí do tại sao nhiều người tốt nghiệp có tri thức lỗi thời và hoàn toàn không kết nối được với thực tại của thế giới đang thay đổi nhanh chóng.

Lương giáo sư ở những nước đó thấp, nhiều người phải làm thêm để kiếm sống, họ không có thời gian để cải tiến kĩ năng hay học các môn phụ để cải tiến tri thức.

Trong kiểu hệ thống này, thầy dạy càng lâu, lương của họ càng cao cho nên một giáo sư với nhiều năm kinh nghiệm có xu hướng ở lại trường và giáo sư trẻ hơn sẽ gặp khó khăn về việc làm.

Tất nhiên, thay đổi hệ thống giáo dục là khó, yêu cầu nhiều nỗ lực và tiền bạc, nhưng không thay đổi sẽ còn nguy hại hơn vì với toàn cầu hóa, cạnh tranh dữ dội, lực lượng lao động không có kĩ năng mạnh, đất nước sẽ không thể cạnh tranh được.

Năm ngoái, nhiều nhà kinh tế đã dự báo Ấn Độ và Trung Quốc sẽ là những nền kinh tế mạnh nhất trong hai mươi năm tới bởi sự tăng trưởng nhanh về kinh tế của họ.

Tôi không đồng ý. Tôi nghĩ Phần Lan, Singapore và Hàn Quốc sẽ mạnh hơn vì họ có hệ thống giáo dục tốt nhất thế giới.

Trong thế giới được dẫn lái bởi công nghệ này, không phải dân số hay tài nguyên tự nhiên là đáng kể mà quản lí phát kiến mới tạo ra khác biệt.

Chẳng hạn, các nước châu Phi có tài nguyên thiên nhiên dư thừa nhưng không có hệ thống giáo dục đúng đắn, nguồn lực thiếu kĩ năng, nhiều nước đã trở thành nạn nhân của chiến tranh và nghèo đói.

Ấn Độ và Trung Quốc có dân số lớn nhưng không có hệ thống giáo dục đúng đắn, họ đã vật lộn với các vấn đề xã hội và kinh tế trong nhiều năm. Hệ thống giáo dục của họ đang bắt đầu thay đổi, kinh tế của họ được phát triển lên.

Thay đổi kinh tế chỉ xảy ra nếu chúng ta quyết tâm thay đổi hệ thống giáo dục và coi nghề dạy là nhân tố quan trọng.

Chúng ta phải đầu tư vào đào tạo giáo sư và lương của họ giống như đầu tư vào tương lai vì họ đang giữ chìa khóa cho thịnh vượng bởi họ đào tạo lực lượng lao động xây dựng nên tương lai của chúng ta.

Giáo sư John Vũ
Từ khóa :
chất lượng , kĩ năng , kết quả , học tập , nghiên cứu , giáo dục , giáo sư
Sự khác nhau trong học tập giữa châu Á và Mỹ
Chủ đề : Đổi mới Giáo dục
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
khainguyen
2

Chúng ta khoan nói đến phương pháp sư phạm, chỉ nói kiến thức của thầy cô thôi cũng thấy có nhiều điều đáng quan tâm. Nếu giáo viên chưa chính xác trong kiến thức thì làm sao học trò có kiến thức chuẩn? Điều này xãy ra trong các bộ môn khoa học xã hội khác và cả khoa học tự nhiên. Một trong những lý do có lẻ do đầu vô các trường sư phạm quá dể dãi, sơ sài? Chưa nói đến chất lượng đào tạo và chuẩn đầu ra. Điều thứ hai là động cơ học tập giửa học sinh châu á và phương tây dường như có sự khác biệt rỏ rệt ( Mỹ chỉ kế thừa tinh hoa học thuật của phương tây). Học sinh phương tây học với tinh thần tìm tòi, khám phá nên trong lớp họ rất tích cực truy vấn người dạy. Riêng ở Việt Nam ( tôi không rõ các nước châu á khác) học sinh khá thụ động, phần lớn nghe rồi chép chép, ghi ghi, và lặng thinh. Dường như phần đông người châu á do ảnh hưởng của nho giáo ( phát sinh từ Trung Hoa) coi việc học như phương tiện tiến thân. Họ học để trở thành ông Nghè, ông Cống, để ăn trên ngồi trước và để lấy le với xóm giềng, xã hội, háo danh. Chính vì động cơ đó nên đâu đâu cũng luyện thi, nhà nhà học thêm. Chuyện giáo dục cũng như chuyện quốc gia, một khi định hướng đã sai thì loanh quanh không lối ra. Nó giống con kiến bò quanh miệng chén mà cứ ngỡ mình đã đi rất xa và sắp tới đích.

Tô Quốc Q
0

Ý kiến bạn rất chính xác, mình đã có dịp học trung học và đại học ở nước ngoài . Mình thấy rõ một điều là học sinh Việt Nam hay học sinh Á châu nói chung dạt thành tích xuất sắc ở trung học , nhưng khi lên đại học thì sẽ học kém rất nhiều . Vấn đề chính là người Á châu do ảnh hưởng Khổng giáo chỉ quen học theo trong sách không quen học theo lối tự khám phá như người bản xứ

Hoàng Phong
0

Trong điều kiện vàng, thau lẫn lộn như hiện nay theo cá nhân tôi nghĩ cần phải xây dựng bộ tiêu chí, tiêu chuẩn khắt khe để xếp loại các giáo sư, tiến sĩ của chúng ta theo 3 hạng A - B - C theo đó hạng A là cao nhất và có cách nào đó để định kì kiểm tra, sát hạch đội ngũ giáo sư, tiến sĩ này nếu không đủ trình độ chuẩn so với khu vực hoặc Việt Nam thì thu hồi bằng cấp, chức danh đó, chẳng hạn như với giáo sư, tiến sĩ hạng A cần phải 7 năm một lần kiểm tra, sát hạch,hạng B 5 năm một lần, hạng C 3 năm một lần sát hạch lại. Đội ngũ giáo sư, tiến sĩ là những hạt giống đỏ cho nguồn nhân lực chất lượng cao của chúng ta, cần phải có chất lượng rất cao và thật 100%.

Tô Quốc Q
0

Đọc qua bài viết của Giáo sư John Vũ mình mới cảm nhận được nghề dạy học là một nghề mang tính nghệ thuật rất cao, chứ không phải chỉ đơn giản truyền thụ kiến thức

Ta huu quang
0

Người ta có thể trao đổi qua mạng, các tạp chí....

Xem thêm bình luận
Tin khác