Ai rải đinh trên con đường giáo dục?

Xã hội

Trương Khắc Trà

(GDVN) - Thương cho thân phận nghề giáo trong thời buổi người khôn việc khó, nhưng cũng thật đáng trách, vì hầu hết họ là những người chủ động vác tiền đến "cửa quan".

Địa phương nọ, sau một đợt tuyển dụng giáo viên có vài người bị kỷ luật, khui ra mới biết người đỗ thành trượt, người trượt thành đỗ, điểm cao thành thấp, điểm thấp thành cao, biến không thành có biến có thành không. Ai cũng biết đó là do ma lực đồng tiền sai khiến.

Thỉnh thoảng vẫn nghe những câu chuyện trà dư tửu hậu kiểu con ông nọ "chạy" vào trường A hết "vài trăm", cháu bà kia "xin" vào trường B hết…nghìn đô…Nhiều người biết đó là sự thật 100%, nhưng dù sao cũng chỉ là tin đồn vô căn cứ.

Vấn nạn chạy việc hiện nay (Ảnh minh họa: KT).

Câu chuyện hàng trăm giáo viên ở Đắk Lắk bị chấm dứt hợp đồng chắc chắn không hề đơn giản như mấy dòng ngắn ngủn mô tả về sự việc này.

Tự nhiên huyện "nhiệt tình" đến mức tuyển hàng trăm lao động mà chẳng quan tâm đến quy hoạch vị trí việc làm?

Chuyện gì đang xảy ra với nghề giáo?

Một giáo viên mới ra trường, chi 300 triệu đồng để được dạy hợp đồng, mỗi tháng nhận 1 triệu tiền lương! Vụ việc này vừa được tố cáo ở Đắc Lắc.

Chẳng nhẽ, có những giáo viên trẻ yêu nghề đến mức này hay sao? Hay họ cố sống cố chết miễn kiếm được công việc mong thoát cảnh ruộng nương?

Người nhận chạy việc này có nguy cơ thoát tội vì giấy "biên nhận" được ghi rõ là mượn rồi sẽ trả.

Trách ai bây giờ?

Tại anh tại ả hay tại cả đôi đường?

Sai lầm của lãnh đạo huyện, sao đổ lên đầu cả trăm giáo viên?

Vừa thương cho thân phận nghề giáo trong thời buổi người khôn việc khó, nhưng cũng thật đáng trách, vì chính họ, hầu hết là những người chủ động vác tiền đến "cửa quan" để được việc.

Bản chất sự việc là đưa và nhận hối lộ, hai hành động này đều vi phạm pháp luật. Nguồn cơn sự việc ở rất xa nơi nó xảy ra.

Hay nói cách khác, đó chỉ là hệ lụy của một quá trình quản lý, định hướng giáo dục chưa thật đúng.

Cách đây hơn chục năm, đã có nhiều chuyên gia cảnh báo tình trạng thừa giáo viên trong nay mai, nhưng các trường sư phạm đang thời kỳ "ăn nên làm ra" nên không ai để ý.

Người ta nhìn vào những giảng đường sư phạm chật cứng sinh viên để minh chứng cho sự thành công của chính sách giáo dục!

Nhưng "ăn mặn" giờ mới thấy cảm giác "khát nước". Con số thất nghiệp đã được lượng hóa,con số không nhỏ đâu, 500 giáo viên ở Đắc Lắc chỉ là phần nhỏ!

Rất, rất nhiều nhà giáo chưa một ngày được đứng lớp còn bật bãi ở đâu đó, muốn được việc, phải chạy thôi!

Những người quản lý giáo dục tầm vĩ mô, không biết có động lòng? Vì không ai khác, 500 con người đó và nhiều người ngoài đường kia là "con đẻ" của nền giáo dục, sản phẩm của chính sách giáo dục thiếu điều tiết cách đây hơn một thập kỷ.

Giá như ngày đó người ta đặt niềm tin vào bản dự báo thị trường lao động nghề dạy học, nó còn khẩn thiết hơn mấy đề án "bạc núi".

Chúng ta không chủ động điều tiết, thị trường lao động sẽ làm thay điều đó, nhưng đến lúc đó thị trường sẽ bắn vào chúng ta bằng súng đại bác.

Và đây, những "cái chết" từ từ của nhiều trường sư phạm đang diễn ra ngày một nhanh hơn, thay vì nổi hồi còi kết thúc, tặng cho các trường sư phạm tràng pháo tay vì đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử thì người ta cứu nó bằng cách hạ dần đến mức chạm đáy tiêu chuẩn đầu vào.

Công an tỉnh Đắk Lắk vào cuộc làm rõ thông tin giáo viên “chạy” việc trăm triệu

Rồi mười, hai mươi năm nữa chúng ta sẽ chứng kiến thêm cảnh đau lòng.

Giáo viên thi đầu vào 3 môn 9 điểm! Liệu có "nặn" ra được những tấm Huy chương vàng Olympic, những tân cử nhân 29, 30 điểm…?

Phải chăng “nghề cao quý” giờ không còn đẹp như cái tên người ta phong cho nó?

Hóa ra bây giờ ai kiếm được việc dạy học đều bị nghi ngờ “đi đêm đi ngày”, vì giáo viên đã quá ế ẩm, bị đối xử như mớ rau con cá phiên chợ chiều. Để được đứng trên bục làm phận cao quý, phải mua.

Nghề giáo cũng bỏ tiền mua việc và rồi đứng trên bục giảng làm sao để "thu hồi vốn" nhanh nhất.

Hệ quả của nó không thể đong đếm được bằng tiền, những vấn đề xã hội nhức nhối, bản thân nó có dáng dấp của nền giáo dục gặp phải những vấn đề vĩ mô.

Giáo viên bị bắt quỳ gối ở Long An, học sinh bóp cổ giáo viên ở Bến Tre, hàng trăm giáo viên bỗng nhiên mất việc ở Đắc Lắc…tất cả những điều đó buộc xã hội phải nhìn nhận lại nghề giáo.

Nó có vẻ liên quan đến cái ngó lơ của học sinh giỏi với ngành sư phạm, sự thừa mứa thầy cô và nhiều thứ khác nữa…

Bài viết thể hiện quan điểm, góc nhìn của riêng tác giả.

Trương Khắc Trà
Từ khóa :
tuyển dụng giáo viên , chấm dứt hợp đồng , 500 giáo viên ở Đắk Lắk , dạy hợp đồng , thừa giáo viên , giáo viên thất nghiệp , Giáo viên bị bắt quỳ gối
Ai rải đinh trên con đường giáo dục?
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Chủ đề : Tiêu cực trong giáo dục - đào tạo
Bình luận
Nguyễn Lạc Đạo
3

Hoan nghênh tác giả bài báo, hoan nghênh Báo GD đã viết, đã đăng những bài phơi trắng góc khuất của nền GD nước nhà. Quá nhiều sự tệ hại chưa từng có trong các giai đoạn lịch sử GD : Dột từ nóc dột xuống.Trách nhiệm với tiền đồ dân tộc ở đâu ?

khainguyen
57

Bây giờ hãy cùng nhau nói thật, nói thẳng, có bao nhiêu giáo viên trong số giáo viên hiện nay đã "bỏ tiền ra để chạy việc"? Chắc chắn không phãi chỉ vài trăm giáo viên "bị lộ"và bị "đẩy ra đường" ổ Đắc Lắc! Không riêng gì ngành giáo dục, mở rộng ra tất cả các ngành, kể cả các cấp chính quyền có bao nhiêu % người đã bỏ tiền để chạy việc? đó là chưa nói "bỏ tiền chạy lên chức"? Số % chắc là không nhỏ? Điều đó ai cũng biết, xem như "luật bất thành văn". Thế rồi "để gỡ lại vốn, người ta tìm mọi cách để móc túi dân, thậm chí có lãi khũng sau một thời gian ngắn". Trong ngành giáo dục, họ "đè học sinh ra để dạy thêm" nhằm gỡ vốn và kiếm lãi. Thế là nhà nhà đi buôn. Nói theo nhà thơ Tú Xương, "Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang: Đứa thì mua tước, đứa mua quan. Phen này ông quyết đi buôn lọng, Vừa bán vừa la cũng đắt hàng". Ôi, như vậy ai là kẻ rãi đinh trên con đường giáo dục?

nguoidan
12

Ko được ở trong ngành thì thôi tìm việc khác để làm. Tội gì phải sống luồn cúi, đúc lót, nịnh bợ. Nó ko phù hợp với bản tánh của nhà giáo. Nhà giáo là phải sống thanh cao, khẳng khái quyết ko hạ thấp bản thán mình.

Ông đồ
4

Cái giá quá đắt cho việc rải đinh nền giáo dục là để lại nhiều hệ luỵ rẩt nghiêm trọng cho xã hội và các thế hệ kế tiếp là những sản phẩm được đào tạo chất lượng và hiệu quả thế nào,đất nước sẽ đi về đâu khi nền giáo dục bị thị trường hoá

Thanh Hà
2

Cung cách quản trị nguồn nhân lực trong ngành giáo dục còn mang tính quan liêu thời bao cấp. Quỹ tiền lương các đơn vị sự nghiệp công lập phụ thuộc vào số lượng lao động và thang bảng lương, nghĩa là tiền lương phụ thuộc vào biên chế và thâm niên công tác. Quan niệm của các cấp quản lý luôn coi NSNN là "tiền chùa" thì đơn vị nào chạy được nhiều biên chế thì được duyệt chi tiêu càng lớn. Với cung cách quản lý như vậy các cơ quan, đơn vị không "mở của" cho trào lưu chạy biên chế, chạy bằng cấp mới là chuyện lạ.

lê tuấn
8

Chừng nào chưa đổi mới căn bản, toàn diện về chính sách giáo dục và quản lí giáo dục thì vẫn còn đó những vấn nạn như hiện nay. Tiếc rằng, có quá nhiều dự án copy mà chưa có một nghiên cứu thực tiễn nào về thực trạng của giáo dục!

Lê Hưng
3

Họ phải bỏ ra vài trăm triệu để chạy việc rồi mỗi tháng lãnh lương vài triệu, Nguyên do là họ là những học sinh yếu, dưới sàn. Nếu không vào sư phạm để dạy học thì họ đâu có khả năng làm được việc khác . Chính vì sợ mất việc nên họ sẵn sàng khom lưng, quỳ gối . Còn những người có tiền,có quyền họ biết giáo dục của ta như vây nên họ cho con họ ra nước ngoài học khi có điều kiện

Giáo Già
7

Phải xác định đây là tệ nạn, là nguyên nhân tha hóa của nền giáo dục nước nhà ! Quan trọng lúc này là ai thấy và ai có trách nhiệm cứu vãn nền giáo dục đang bị xuống cấp ?

Xem thêm bình luận
Tin khác