Những bài báo tường hay nhất về ngày 20/11

21/11/2012 06:25 Theo Blog Phuongperfume
(GDVN) - Vẽ, làm thơ, viết văn trên những trang báo tường đã trở thành một cử chỉ đẹp tri ân thầy cô, là những món quà tinh thần thầy cô không khi nào quên. Sau đây là những bài thơ hay được tuyển chọn trên những trang báo tường như vậy.

Thơ gửi thầy

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương

Những ngày vui của 1 thuở đến trường

Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.

Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dạy con từng nét chữ vần thơ

Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời

Và duyên dáng của một người con gái.

Tâm hồn con, một nỗi buồn dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc

Vầng trán cô những vần nhăn se sắt

Âu yếm nhìn chúng con

Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền

Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”

Và chúng con là những con cừu bé nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.

Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua

Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ

Một tình thương bao la và vô tận

Cô dành cả cho những con cừu nhỏ  chúng con.

BỤI PHẤN

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn

Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn

Viết lên đôi chữ cười vui vẻ

Bảng cũng như ta cũng có ” hồn “…!

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy

Phấn chì bụi phủ tóc như mây

Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh

Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?

Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !

Bụi thời gian cứ bay theo gió

Nào biết rày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành

Trên đường gian khổ hóa mong manh

Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã

Giảng giải từng câu thiếu niên thành.

Có biết ngày mai sẽ ra sao

Hạt mầm thầy nảy biết là bao

Bụi trần phấn toả mau phai thắm

Nào biết ngày sau sẽ thế nào!

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo

Trên mái trường xưa nhạt ngói màu

Tóc người xưa cũng chen sợi bạc

Thầy đó trường đây lệ cứ trào….

Con vẫn yêu sao những điểm 10

Yêu thầy trách phạt học mà chơi

Phút giây ngày ấy như sống lại

Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa

Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa

Nào ai không nhớ mình ” hưởng ” phạt

Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình

Xưa còn non trẻ đã miệt khinh

Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt

Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường

Tuổi người đã đủ để vấn vương

Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi

Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương

Ngày xửa, ngày xưa.

Tự lúc ấy, tôi đã chào đời.

Tiếng trống trường vang dội trong tôi.

Khi chập chững mẹ đã dắt tôi đến đó.

Buổi ban đầu tôi bỡ ngỡ âu lo.

Nhìn thấy cô, tôi hốt hoảng la to.

Cô nhìn tôi , tôi nhìn cô như hai người xa lạ.

Cô bước tới, đón tôi vào lớp học.

Lúc ấy tôi òa khóc…giờ không quên.

Cô nâng tôi , nhè nhẹ xoa vào đầu.

Giọng cô thánh thót như lời ca của mẹ.

Bàn tay cô, dịu mát và êm ái.

Mái tóc cô ngày ấy đen óng ả.

Khi nhìn lại , cô đã đưa tôi vào lớp học.

Ngày đầu tiên, cô hát cho chúng tôi nghe.

Giọng cô hát như lời mẹ ru con.

Rồi dần dần, chúng tôi yêu quý cô.

Lớp học ấy trở thành ngôi nhà mới

Một mẹ hiền và hàng chục đứa con thơ ngây

Cô mến yêu, giờ đây con khôn lớn.

Nhớ về cô, con như muốn òa khóc loa to.

Chắc giờ đây, tóc cô đa bạc màu.

Giọng của cô, chắc yếu hơn rồi nhỉ ‘.

Bàn tay cô, vết nhăn nhiều lắm không ạ ‘.

Con không quên , ấm ốp ngày tựa trường.

ƠN cô nặng nghĩa trong lòng con.

Cô ạ! 19 ngày 20/11 rồi cô nhỉ

Qua cuộc thi, con gửi lời tốt đẹp nhất đến cô.

Chúc mẹ hiền ngày 20 tháng11 vui khoẻ hạnh phúc.

Lời Cảm Tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả

Để một lần nhớ lại mái trường xưa

Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa

Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng

Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua

Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa

Áp dụng - chắc nhơ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ

Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi

Bài học đời đã học đc những gì

Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ

Để cây đời có tán lá xum xuê

Bóng mát dừng chân là một chốn quê

Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt

Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô

Mười bảy và thầy

Mười bảy năm tới trường,

Mười bảy năm vất vả

Thầy dạy dỗ chúng con.

Từ lúc còn chập chững,

Chưa biết đọc,biết viết

Nói năng còn chưa vững

Rồi nghịch phá lung tung.

Gieo bao nhiêu rắc rối

Rồi giả vờ không biết,

Làm thầy phải lo âu.

Mười bảy năm tới trường,

Mười bảy năm thầy dạy

Bao lẽ phải điều hay.

Dạy từ cách đi đứng,

Đến cách học nói năng.

Dạy chúng con tri thức,

Dạy lẽ phải tình thương.

Thầy dạy biết bao điều,

Giản dị mà ý nghĩa,

Cho mỗi đứa chúng con.

Và rồi hôm nay đây,

Mười bảy năm khôn lớn

Mười bảy năm con hiểu

Tình thương và tấm lòng

Mà thầy luôn dành tặng

Cho mỗi đứa chúng con.

Mười bảy năm tóc thầy

Bạc thêm mười bảy sợi

Già thêm mười bảy lần

Vì đàn con nghịch ngợm

Mười bảy năm con biết

Mười bảy ngày nhà giáo

Mười bảy những lời chúc

Con xin dành tặng thầy

Với mười bảy ý nghĩa

Rằng:mười bảy năm rồi

Con sẽ không quên được

Mười bảy lớp kiến thức

Con học được từ thầy

Một kho tàng tri thức

Và tấm lòng nhân ái…

Thầy đã dạy chúng con !

Cô ơi

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã…

Cô không lời từ giã

Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần quay lại

Chúng em nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường gần đến

Bao giờ gặp lại cô ?!

Gặp lại Thầy

Con dừng lại phía hàng cây

Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao

Trường xưa vẫn nét ngày nào

Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy

Vẫn bao la một vòng tay

Đón con như thể chưa ngày cách xa

Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà

Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?”

Cái tên thấy gọi riêng con

Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên

Ước mong con mãi không quên

“thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”

Lợi danh - danh lợi sẽ mòn

Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm

Nhớ tóc thấy điểm hoa râm

Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang

Ai quên đi chuyến đò ngang

Quên sao người lái thuyền sang bến đời

Rể thầy

Một đám con trai nghịch ngợm

Đứa gọi bố, đứa gọi thầy

“Cho con về làm… Rể”

Thầy cười hiền - nhẹ khói thuốc bay

Trách thầy sớm “Kế hoạch hóa”

Mà em con đến là xinh

Chẳng lẽ thầy ừ một đứa

Để lũ còn lại… “thất tình”?

Ấm áp mắt cười, thầy dặn:

“Cần lo nhiều đến tương lai

Các trò học hành cho giỏi

Đứa nào cũng là con thầy

Lớp 12 cả rồi đấy

Thầy mong các trò gắng lên

Rồi trò nào muốn làm RỂ

Để thầy…sinh thêm mấy EM”.

Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay 

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng 

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn 

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi 

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ... 

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại 

Mái chèo đó là những viên phấn trắng 

Và thầy là người đưa đò cần mẫn 

Cho chúng con định hướng tương lai 

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi 

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa 

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ... 

Lời ru của thầy

Rồi các em một ngày sẽ lớn 

Sẽ bay xa đến tận cùng trời 

Có bao giờ nhớ lại các em ơi 

Mái trường xưa một thời em đã sống 

Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng 

Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao 

Thủa học về cái nắng xôn xao 

Lòng thơm nguyên như mùi mực mới 

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới 

Thầy trò mình cũng có lúc chia xa 

Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha 

Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ 

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ 

Các em mang theo mỗi bước hành trình 

Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên: 

Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá... 

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã 

Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên 

Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền 

Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ 

Khi thầy về nghỉ hưu 

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao 

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: 

"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…" 

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. 

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào 

Con nao nức bước vào trường trung học 

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc 

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. 

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau? 

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? 

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi 

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? 

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao 

Vai áo bạc như màu trang vở cũ 

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ 

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! 

Không đề 

Cầm bút lên định viết một bài thơ 

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo 

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo 

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người. 

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ 

Đâu là cha, là mẹ, là thầy… 

Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… 

Biết bao giờ con lớn được, 

Thầy ơi ! 

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen” 

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”… 

Những con chữ đều đều xếp thẳng 

Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người . 

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu 

Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh 

Cửa sổ xe ù ù gió mạnh 

Con đường trôi về phía chẳng là nhà… 

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a 

Thầy gần lại thành bóng hình rất thực 

Có những điều vô cùng giản dị 

Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Thưa Thầy

Thưa thầy, bài học chiều nay 

Con bỏ quên ngoài cửa lớp 

Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót 

Con hóa mình thành bướm và hoa

Thưa thầy bài tập hôm qua 

Con bỏ vào ngăn khóa kín 

Mải lượn lờ theo từng vòng sóng 

Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin 

Thưa thầy, bên ly cà phê đen 

Con đốt thời gian bằng khói thuốc 

Sống cho mình và không bao giờ mơ ước 

Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay 

Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng 

Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng 

Soạn bài trong tiếng ho khan 

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn 

Sao con học hoài không thuộc 

Để bây giờ khi con hiểu được 

Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy 

Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Theo Blog Phuongperfume