Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng phản biện GS. Hồ Ngọc Đại về công nghệ giáo dục

Giáo dục 24h

GS.Nguyễn Tiến Dũng

(GDVN) - Giáo sư Châu được gia đình cho ra học trường khác sau một thời gian thấy học ở trường thực nghiệm không đạt kết quả tốt về môn toán...

LTS: Sau bài viết "Công nghệ giáo dục của GS.Hồ Ngọc Đại và sự im lặng khó hiểu của giới chuyên môn", Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam nhận được bài phản biện Giáo sư Hồ Ngọc Đại về giáo dục từ Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng, nguyên Viện trưởng Viện toán lý thuyết - Viện Toán học Toulouse - Cộng hòa Pháp, Giáo sư Đại Học Toulouse.

Được biết Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng từng là học sinh Việt Nam trẻ nhất đạt Huy chương vàng Toán Quốc tế năm ông 14 tuổi rưỡi. Ông được phong Giáo sư Toán tại Đại học Toulouse năm 32 tuổi. Năm 2015, Chính phủ Pháp phong ông làm Giáo sư ngoại hạng.

Loạt bài phản biện Giáo sư Hồ Ngọc Đại về giáo dục đã được Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng viết từ năm 2012, bao gồm 6 phần.

Nay để rộng đường dư luận và góp thêm tiếng nói bàn bạc vấn đề dư luận các nhà giáo, phụ huynh và học sinh Việt Nam đang quan tâm liên quan đến Công nghệ giáo dục và sách giáo khoa Công nghệ giáo dục của Giáo sư Hồ Ngọc Đại, Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng gửi Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đăng 6 nội dung phản biện của ông.

Tòa soạn trân trọng gửi đến quý bạn đọc lần lượt 6 vấn đề Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng phản biện Giáo sư Hồ Ngọc Đại.

Văn phong và nội dung bài viết phản ánh nhận thức, quan điểm của tác giả, tiêu đề bài viết do Tòa soạn đặt. 

GS.Hồ Ngọc Đại là một người cả đời nghiên cứu về giáo dục, nên ắt hẳn phải thâm hiểu hơn tôi nhiều về triết lý giáo dục.

Tuy nhiên, có một số tư tưởng của ông liên quan đến những vấn đề cơ bản của giáo dục làm tôi rất băn khoăn, nên muốn đem ra đây bàn cãi.

Phần 1: Từ trừu tượng đến cụ thể hay là từ cụ thể đến trừu tượng?

Một trong các phương châm của GS.Hồ Ngọc Đại “từ trừu tượng đến cụ thể”. (Phương châm này thể hiện khá rõ trong chương trình lớp 1 “công nghệ giáo dục” về toán và tiếng Việt của Hồ Ngọc Đại, mà tôi sẽ bàn phía dưới). 

Ví dụ, trong bài “Giải pháp phát triển giáo dục: từ góc nhìn nghiệp vụ sư phạm” [1] có đoạn:

"Một. Nguyên tắc phát triển. Môn học thiết kế theo lôgích nội tại của Hệ thống khái niệm khoa học, tôn trọng sự phát triển tự nhiên của Đối tượng, không có sự cưỡng bức từ ngoài. 

Sự phát triển này sẽ là tối ưu, nếu quá trình đi từ trừu tượng đến cụ thể, từ chung đến riêng, từ đơn giản đến phức tạp…"

“Từ đơn giản đến phức tạp” thì đúng quá rồi, vì phải có các yếu tố đơn giản mới hợp lại thành phức tạp được.

Nhưng tại sao lại “từ trừu tượng đến cụ thể, từ chung đến riêng”?! 

Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng. 

Theo tôi thì ngược lại mới đúng, tức là phải đi từ riêng đến chung, đi từ cụ thể đến trừu tượng, mới là quá trình học tự nhiên. 

Nhiều khi “khái niệm trừu tượng” chỉ là cái vỏ, có hay không không quan trọng bằng cái ruột bên trong ra sao.

Khi có “ruột” rồi mới cần “vỏ” để “đóng gói” lại cho “ngăn nắp” chứ toàn vỏ không mà rỗng ruột thì chẳng để làm gì. 

Khi tôi nói chuyện với các SV ngành toán, có nhận thấy rằng nhiều bạn thông minh nhưng hổng kiến thức cơ bản, chính vì học một cách quá trừu tượng mà thiếu ví dụ cụ thể. 

Ví dụ như học giải tích hàm với các không gian rất trừu tượng, nhưng không viết được công thức Parceval cho chuỗi Fourier.

Không phải vô cớ mà Albert Einstein từng nói: Dạy học bằng ví dụ không phải là “một cách dạy học” mà là “cách duy nhất để dạy học”.

Chắc GS.Hồ Ngọc Đại sẽ đồng ý rằng các kiến thức về thần kinh học (neuroscience) giúp ích rất lớn cho các ngành khác như tâm lý học và giáo dục học.

Theo hiểu biết hạn chế của tôi, thì hệ thần kinh gồm có các tế bào thần kinh được nối với nhau bởi các “dây nối” chằng chịt thành một mạng (hình dung tương tự như mạng internet).

Thông tin chứa đựng trong một cụm tế bào thần kinh càng dễ được kích hoạt nếu cụm tế bào đó càng có nhiều dây nối đến các tế bào khác.

Khi con người học một khái niệm hay bất cứ một cái gì đó mới, thì hệ thần kinh ghi nhớ lại khái niệm đó vào trong một cụm tế bào thần kinh, và tạo cầu nối từ cụm tế bào đó đến các tế bào khác.

Để tạo được các cầu nối tức là phải nhận ra được các sự liên quan.

Một  khái niệm trừu tượng khi vào não phải có được những cái gì đó đã có trong não để “bám víu” vào qua các cầu nối, thì mới giữ lại được và dùng được chứ không thì dễ bị quên đi hoặc tốn chỗ vô ích.

Những ví dụ cụ thể dễ hiểu và những khái niệm đã quen thuộc chính là những thứ để khái niệm trừu tượng mới bám vào.

Có cần dạy “toán cao cấp” cho học sinh cấp 1?

GS.Hồ Ngọc Đại tự hào về việc dạy “toán hiện đại, cao cấp” cho học sinh cấp 1 ở trường thực nghiệm. Ví dụ, bài báo “Nhiều phụ huynh chẳng hiểu gì về trường thực nghiệm” [2] có đoạn:

"Trẻ con lớp 1 ở trường Thực nghiệm được học tiếng Việt, toán hiện đại, cao cấp. Hiện đại không có nghĩa là nửa vời mà là tư duy hiện đại, tư duy theo cách làm việc và cũng cần xác định tư duy cái gì, làm việc cái gì là tốt và xứng đáng nhất với trẻ con."

Mong con "ăn biết nhai, nói biết nghĩ", bà mẹ trẻ gửi tâm thư tới GS.Hồ Ngọc Đại

(GDVN) - Tôi rất mong sớm nhận được những câu trả lời thỏa đáng của Giáo sư Hồ Ngọc Đại, GS.TS Vũ Văn Hùng và những người có trách nhiệm với cuốn sách này.

Các từ “hiện đại, cao cấp” ở đây có thể gây cho một số người hiểu nhầm là trẻ em cấp 1 có thể học được toán cao cấp thật. (Có là thần đồng toán học thời nay như Terrence Tao cũng không giỏi đến mức vậy). 

Nói một cách chính xác hơn, thì “toán hiện đại, cao cấp” của GS.Hồ Ngọc Đại chủ yếu là đưa một ngôn ngữ toán học trừu tượng vào cho học sinh cấp 1 học, chứ thực ra không có kiến thức “cao cấp” ở đó. 

Nếu chúng ta bỏ một cái xe đạp 3 bánh cho trẻ con vào 1 cái vỏ thùng xe máy, thì không vì thế mà xe đạp 3 bánh biến thành xe máy.

Một “kiện hàng” mà “vỏ” quá nặng thì “ruột” bị nhẹ đi.

Tôi e là khi học sinh lớp 1 mất quá nhiều thời gian vào việc “tiêu hóa” ngôn ngữ toán học hình thức, thì thời gian dành cho việc học những khái niệm cơ bản nhất của toán học lại bị giảm đi, dẫn đến hổng kiến thức cơ bản.

Và kết quả môn toán của các học sinh học chương trình thực nghiệm của GS.Hồ Ngọc Đại cũng không lấy gì làm khả quan lắm, như bài báo “Trường thực nghiệm: hóa ra là …” [3] phản ảnh.  

GS Ngô Bảo Châu hay được lấy làm ví dụ về sự thành công của trường thực nghiệm, nhưng có một chi tiết mà báo chí bỏ qua.

Đó là Giáo sư Châu được gia đình cho ra học trường khác sau một thời gian thấy học ở trường thực nghiệm không đạt kết quả tốt về môn toán.

Trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, luôn cần làm 4 phép tính cộng trừ nhân chia, chứ mấy khi sử dụng các thuật ngữ trừu tượng như “phần bù của tập hợp A trong tập hợp B”.

Trẻ em không dùng ngôn ngữ trừu tượng như là “phần bù của tập hợp A trong tập hợp B” thì không có nghĩa là không biết làm phép toán đó.

Mà chỉ có nghĩa là nó suy luận một cách cụ thể hơn, trực tiếp hơn, không cần phải qua cái “vỏ” trừu tượng hình thức hóa đó.

Ngôn ngữ trừu tượng hình thức trong toán học là cần thiết ở những mức độ nào đó, nhưng lạm dụng nó thì chỉ làm cho mọi thức trở nên rối rắm phức tạp mà không đi vào bản chất vấn đề.  

Ông V.I. Arnold có viết mô tả những người bị “mắc bệnh hình thức” trong toán học đại loại như sau:

Thay vì nói “Vova rửa tay” thì người ta nói “có một tập hợp các trạng thái tay của Vova gồm có các phần tử là …, có một thời điểm T mà trước thời điểm đó tay Vova ở trạng thái bẩn, sau thời điểm đó trở thành trạng thái sạch, v.v.”

(Nghe nói ông Kolmogorov thời thế kỷ 20 cũng mắc sai lầm đưa lý thuyết hình thức về tập hợp vào dạy đại trà cho trẻ nhỏ ở Nga nhưng rồi phải bỏ sau khi bị la ó phản đối?)

Tất nhiên, khi xã hội thay đổi, hiện đại lên, thì việc dạy các môn học cũng cần hiện đại lên theo. Nhưng “hiện đại” và “hình thức” là hai thứ hoàn toàn khác biệt.

Trong thế giới hiện đại, học sinh có thể được trang bị một cái “cặp điện tử” chỉ nặng có 1kg mà vừa viết, vừa vẽ, vừa đọc, v.v. được trên đó thay vì một cái cặp với đống sách vở giấy bút nặng chình chịch.

Nhưng khi học chúng vẫn cần phải đi lên từ những cái cụ thể, quen thuộc rồi mới hiểu được các thứ hình thức trừu tượng. 

Tài liệu tham khảo:

[1]http://daotao.vtv.vn/giai-phap-phat-trien-giao-duc-tu-goc-nhin-nghiep-vu-su-pham/

[2]http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/GSHo-Ngoc-Dai-Nhieu-phu-huynh-chang-hieu-gi-ve-truong-Thuc-nghiem-post60468.gd

[3]http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/truong-thuc-nghiem-hoa-ra-la-1337182214.htm

GS.Nguyễn Tiến Dũng
Từ khóa :
Giáo sư , Hồ Ngọc Đại , Công nghệ giáo dục , sách giáo khoa , tiếng Việt , dạy học , Nguyễn Tiến Dũng
Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng phản biện GS. Hồ Ngọc Đại về công nghệ giáo dục
Chủ đề : Chuyên gia giáo dục viết
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Trong Khang
2

Bài viết của GS Dũng quá hay - rất sâu sắc, trí tuệ.

Trong khang
0

Bài viết rất sâu sắc. Quá hay.

trung huyen
4

Ngày xưa trên báo văn nghệ có mục ( rọn vườn ) hay lắn mõi khi có từ khó hoạc ai dùng sai tuef nào đấy , là các nhà ngôn ngữ các nhà phê bình lại xúm vào mổ xẻ . Còn bây giờ người ta toàn dùng từ địa phương chẳng hiể gì cả , chẳng hiểu giáo sư Hồ Ngọc Đại muông dậy cí gì nữa ? Lốp xe là lốp xe còn vỏ xe là từ địa phương ở khu vực miền nam thường dùng. tại sao lại dậy trẻ em ( giả nợ ) con meo thi kêu ( meo meo ) chứ làm gì có con nào kêu ngao ngao đâu ? hay mèo nhà ông nó thông minh hơn chăng ? tóm lại theo tôi sách của ông là thảm họa

Đào Nguyên Minh
1

Vì phần trên tôi viết chưa hết nên viết tiếp, "Giáo sư là người làm cho vần đề từ đơn giản đến phức tạp và từ phức tạp đến không hiểu được!". "Chắc tôi nói vậy các anh, chi cũng không hiểu tôi định nói gì phải không?" Cả lớp nhìn nhau. Thày bèn tiếp, "các anh không hiểu là đúng thôi, vì tôi là giáo sư cơ mà!" Chúng tôi cười ồ lên một cách ngạc nhiên và sung sướng, đồng thời cũng hiểu luôn cả bài học!

Thuy Lanh
0

Hình như bạn cũng sắp trở thành giáo sư rồi đấy.

Đào Nguyên Minh
5

Khi đi học cao học ngôn ngữ, tôi là lớp trưởng của một lớp. Khi nghe giảng về ngữ pháp chức năng, đó là mộ môn mà chúng tôi không được học ở chương trình đại học, nên có phần khó hiểu. Thày dạy chúng tôi là một nhà giáo đáng kính, một trong những cây đa cây đề của làng ngôn ngữ Việt. Thấy chúng tôi có vẻ căng thẳng quá, ông bèn đặt một câu hỏi vừa để giảm căng thẳng, thư giãn vừa như để hướng chúng tôi vào bài học và môn học. "Các anh, chi hãy phân biệt thày giáo với giảng viên và giáo sư!". Chúng tôi không ai hiểu ý thày định hỏi như thế nào và vè vẫn đề gì, nên cả lớp im lặng. Là lớp trưởng, tôi được chỉ định trả lời. Mặc dù thày gọi, tôi cũng đứng lên nhưng không thể trả lời vì không hiểu được. Bằng một giọng đều đều như giảng giải, thày nói với chúng tôi: "Đơn giả thôi mà, Thày giáo là người làm cho các anh hiểu được những cái đon giản nhất, nắm bắt lấy những thứ tưởng chừng như cao siêu, nhưng lại rất thiết thực, cũng cấp cho học trò những kiến thức mới lạ bằng cách trình bày xưa cũ nhất, làm cho học trò hiểu được những cái mới hoàn toàn từ những cái cũ hoàn toàn. Giảng viên là những người đưa ra những khái niệm phức tạp để gieo vào trong đầu người học những suy nghĩ, bắt người học phải tư duy một cách thấu đáo để tìm hiểu vấn đề, từ đơn giản đến phức tạp, từ cụ thế đến trừu tượng, còn giáo sư là người luôn đưa ra những vấn đề là cho người học không hiểu gì cả, nên sau khi nghe giảng mới phải thảo luận (Xê mi na), tóm lại là làm cho những vấn đề vốn đã khó hiểu càng khó"

Trần Lai
1

Với nền giáo dục lý tưởng hóa như hiện tại, học sinh chỉ được dạy những gì quá cao xa nên khi đi vào thực tại luôn lúng túng và không biết xử sự như thế nào.

Đức Huy
2

Không biết ai đúng, ai sai. Thực tế chất lượng GD mỗi ngày càng kém đi, đang tụt hậu so với khu vực châu á. Đúng là lắm thầy bày trò múa rối

Xem thêm bình luận
Tin khác