Những dòng sám hối của cô người mẫu một thời sáng giá

01/02/2012 09:47
Vấp ngã rồi đứng dậy để vượt qua sự mặc cảm, sống tốt, sống thiện là điều trên hết tất thảy những người lầm lỡ đều mong muốn.

 Thế nhưng, không phải ai cũng dám nhìn thẳng vào lầm lỗi của mình để “cải tà quy chính”.

Thành đạt quá sớm

16 tuổi, Nguyễn Thị Quỳnh Ngọc, SN 1978, ở Cầu Giấy, Hà Nội đã nổi danh trong giới người mẫu không chỉ bởi hình thể đẹp mà còn được biết đến là một người mẫu thông minh, có trình độ học vấn cao. Mặc dù luôn đắm mình trong ánh hào quang của tiền bạc và danh vọng, sải những bước chân đầy kiêu hãnh trên sàn catwalk nhưng không vì thế mà cô lơ là chuyện học hành. Thi đỗ Học viện Quan hệ quốc tế, sau đó có bằng thạc sỹ ở trường này, Ngọc trở thành hiện tượng ở những năm 90 của thế kỷ trước để các người đẹp khác ao ước và ghen tỵ.

Quá trình học đại học cũng là giai đoạn Ngọc gặt hái được nhiều thành công ở nghề người mẫu. Những chuyến lưu diễn liên tục trong và ngoài nước khiến cô nhanh chóng giàu có và nổi tiếng. Nhiều show diễn lớn, cô ở vị trí vedette, được nhiều nhiếp ảnh gia săn đón. Thế nhưng, đúng thời điểm đang ở đỉnh cao của nghề “hái tiền” thì Ngọc bất ngờ từ giã sàn diễn, sống yên phận với vai công chức, sáng đi, tối về khi xin vào làm ở một cơ quan Nhà nước.

Rồi Ngọc kết hôn và sinh con, với cô người mẫu xinh đẹp, ở tuổi 25 nhưng Ngọc đã có tất cả: Danh vọng, tiền bạc, tình yêu và hạnh phúc gia đình.

Song, cuộc đời mấy ai học được chữ ngờ, chỉ 2 năm sau, chính người đàn ông của mối tình đầu nên duyên hạnh phúc với Ngọc đã đẩy cô từ một cô gái đa tài, đi từ sai lầm này tới sai lầm khác mà xuất phát điểm từ việc anh ta nợ 3 tỷ đồng tiền cá cược bóng đá. Trong cuốn tự truyện về cuộc đời mình, Ngọc đã viết thế này: “Từ trong sâu thẳm trái tim, tâm hồn và lý trí, tôi muốn quên đi quá khứ, muốn cất giấu tất cả vào miền ký ức riêng để nó ngủ yên và tôi sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa mỗi khi nghĩ về nó.

Nhưng giờ đây, trong tận cùng đau khổ, cái quá khứ ấy lại hiện hữu trước mắt tôi như một thước phim đầy hình ảnh chứa đựng biết bao nụ cười và giọt nước mắt hạnh phúc. Để rồi giờ đây, tôi òa khóc ân hận và nuối tiếc...”.

“Một cú sét đã giáng xuống gia đình tôi, làm thay đổi toàn bộ cuộc đời tôi. Một ngày mưa bão, mưa tuôn ngoài trời hay bão tố trong lòng tôi, tôi cũng không biết nữa? Chồng tôi trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, với một tâm trạng bất an hiện rõ trên khuôn mặt, anh nói với tôi: Trong những phút sa đà, mê muội anh đã chơi cá cược bóng đá trên mạng, giờ số tiền nợ đã lên đến hơn 3 tỷ đồng và anh không còn lối thoát, anh cần sự giúp đỡ của em, nhưng xin em đừng nói với bố mẹ, anh sợ mẹ bệnh tim sẽ bị sốc... Tôi nghe như sét đánh ngang tai, bàng hoàng sợ hãi, tai tôi như ù đi”.

Ngọc tại phiên tòa phúc thẩm

Thương chồng, không muốn mất gia đình, mất đi niềm tự hào của người thân, Ngọc bỏ ra ngoài lập Công ty TNHH Lâm Sơn, kinh doanh nhiều lĩnh vực, trong đó có cả sản xuất phim quảng cáo. Nhưng do chưa có kinh nghiệm trên thương trường nên Ngọc thua lỗ liên tiếp. Thời điểm đó, tiền tỷ là một con số kinh khủng, có mấy người đạt được nên với số tiền nợ “khủng” trên thì Ngọc đã phải ngược xuôi vay mượn rất nhiều để trang trải nợ nần cho chồng và duy trì hoạt động của Công ty. Lãi mẹ đẻ lãi con, nợ chồng nợ, Ngọc làm liều bằng cách vay nợ hàng chục người, trả lãi suất cao tới khi số nợ lên đến hơn 5 tỉ đồng thì số phận đã giáng một đòn quyết định cuối cùng vào cuộc đời cô người mẫu thông minh này. Trong một đêm mưa gió, chồng Ngọc đã mãi mãi ra đi, không một lời trăng trối, bỏ mặc Ngọc tự phải chèo chống với khoản nợ khổng lồ kia. “Ngày đưa tang anh về nơi an nghỉ với giấc ngàn thu, tôi khóc nấc lên. Nhìn đứa con trai ôm di ảnh của bố trong đôi bàn tay bé xíu với đôi mắt ngơ ngác. Tôi thương con trong đau đớn. Tôi gần như quỵ xuống, tuyệt vọng, sợ hãi và lo âu. Cũng có lúc tôi không còn muốn sống nữa. Tôi ngất đi trong tuyệt vọng, trong nhạt nhòa nước mắt. Tôi đã giam mình trong phòng không biết bao nhiêu ngày. Tôi sẽ phải sống sao đây cho những tháng ngày còn lại. Tôi như không còn lối thoát, chơi vơi giữa dòng đời, không biết bấu víu vào đâu”.

Hơn một năm sau ngày chồng mất, Ngọc bị bắt giam về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản và với số tiền hàng tỷ đồng, cô bị kết án tù chung thân sau đó được giảm xuống 20 năm với tội danh “Lừa đảo, chiếm đoạt tài sản”. “Trong sâu thẳm cõi lòng, tôi không bao giờ có ý định lừa đảo hay đẩy những người đã dang tay cứu giúp cho tôi vào nỗi khốn cùng”, Ngọc đã viết như vậy trong tự truyện của mình. Cô “chưa từng nghĩ sẽ chiếm đoạt số tiền họ đã đổ mồ hôi và nước mắt mới kiếm được để đưa cho tôi. Tôi cũng không bao giờ có ý định lợi dụng lòng nhân ái, bao dung họ dành cho tôi. Nhưng trước mắt tôi là định mệnh dẫn dắt, số tiền tỷ đêm ngày ám ảnh tôi, tôi không muốn ngã ngồi trên mặt đất, xung quanh là bóng tối bủa vây, tôi muốn thoát ra bằng mọi cách để an ủi vong linh chồng, cũng là tạo dựng cuộc sống cho hai mẹ con. Cơn chấn thương tinh thần quá lớn, tôi như người mất phương hướng, lao vào trong bóng đêm, bỏ qua bao nỗi ám ảnh, tù mù quái đản vây bọc, quyết giành giật lại từ đầu mà không hề biết rằng lòng tự tin mù quáng đã chứa đựng trong nó muôn vàn nỗi hiểm nguy, sự ảo tưởng”. Cô bảo từ ngày vào trại giam, cô luôn giữ thói quen viết nhật ký để tự dặn lòng mình, tự tìm một sự thanh thản qua những dòng sám hối. Với cô, hình ảnh cậu con trai ba tuổi ôm di ảnh bố, lũn cũn đi sau quan tài cha luôn làm cô thấy tim mình đau nhói và dù có muốn cũng “không thể chết được” vì phải sống cho con.

Đứng dậy sau vấp ngã
Ngọc đã có những ngày dài trong trại giam để sám hối, ân hận và nuối tiếc nên giờ cô đã chiêm nghiệm được rất nhiều. “Mọi thứ có thể qua đi khi nỗi đau, sự dằn vặt, ân hận được tôi trả lại bằng chính những giọt nước mắt và những giọt mồ hôi. Có đôi khi tôi như muốn quên lãng bản thân mình để hòa vào cái nắng, cái gió khắc nghiệt để quên đi quá khứ đẹp, quá khứ êm đềm và phẳng lặng.

Tôi muốn chôn sâu vào miền ký ức riêng để nó ngủ quên trong một góc riêng của tâm khảm. Ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh giữa nắng, gió khắc nghiệt của vùng đất miền Trung. Cuộc sống vất vả thiếu thốn về tinh thần và vật chất có thể làm cho tôi phai tàn về nhan sắc nhưng sẽ không bao giờ làm tôi mất đi ý chí quyết tâm hướng về phía trước.

Tôi tin rồi một ngày nào đó, cánh cửa tội lỗi sẽ đóng lại - Sau lưng tôi những mảnh vỡ đau thương sẽ được gắn kết lại thành niềm hạnh phúc cho tôi. Niềm hạnh phúc vô bờ như tôi đã từng có. Chính bởi niềm tin ấy khiến tôi không thể đắm chìm trong nỗi đau thương mất mát nữa. Mà nếu có phải vắt kiệt sức mình qua từng ngày, từng giờ để vượt qua ngưỡng cửa tội lỗi tôi cũng sẽ cố gắng.

Vì tôi không cho phép mình gục ngã và tôi vẫn tin trên đời này không có con đường cùng mà chỉ có những ranh giới. Điều quan trọng và cốt yếu là phải có nghị lực, lòng tin để vượt qua những ranh giới ấy. Hạnh phúc vẫn mỉm cười trong đau thương và gian khổ. Bi kịch lớn nhất của đời người là mất đi mục đích sống, thiếu vắng ước mơ và khát vọng”.

10 năm sống trong trại giam, kham khổ và day dứt nhưng Ngọc vẫn còn đẹp lắm, cái đẹp của sự từng trải với sự đan xen của dằn vặt, nuối tiếc và đau khổ đã lặn sâu trong đáy mắt buồn thăm thẳm. Ngọc viết ra những dòng chữ như từ trong gan ruột mình: “Hạnh phúc không mỉm cười với những người không biết đứng dậy sau vấp ngã. Quá khứ rồi cũng qua, tất cả sẽ trở lại êm đềm và phẳng lặng.


Giờ đây tôi không còn đau khổ nữa. Tôi sẽ nở một nụ cười vào mỗi buổi sáng để đón bình minh tương lai, phía trước ngập tràn niềm vui. Tình yêu và hạnh phúc. Nơi cuối con đường hầm tăm tối tôi đi vẫn có một ngọn đèn chiếu sáng cho những bước đi dò dẫm của tôi, để rồi một ngày nào đó vừng đông sẽ tỏa sáng không còn le lói nữa. Một ngày nào đó không xa tôi sẽ lại được đi trên lối mòn hạnh phúc mà tôi đã từng đi. Còn giờ đây, tình yêu thương của mọi người cũng đủ giúp tôi sống và vượt qua những ngày còn lại”.

Những dòng chữ được Ngọc gạn ra từ cuộc đời mình để viết ra sự thật và cũng là động lực để cô cựu người mẫu này sống tiếp và hy vọng vào một tương lai tốt đẹp: “Cuộc đời này không có con đường cùng mà chỉ có những ranh giới. Điều quan trọng và cốt yếu là phải có nghị lực, lòng tin để vượt qua những ranh giới ấy. Hạnh phúc vẫn mỉm cười trong đau thương và gian khổ. Bi kịch lớn nhất của đời người là mất đi mục đích sống, thiếu vắng ước mơ và khát vọng...”.


Nguyễn Lam/Công lý