Nhìn lại 22 năm Ryan Giggs ở M.U qua 22 hình ảnh ấn tượng

24/02/2012 09:09 H.Quân
(GDVN) - Hào quang của Ryan Giggs vẫn còn tỏa sáng sau 2 thập kỷ đủ để khiến anh, người sắp có trận thứ 900 cho MU, trở thành một tượng đài thực sự tại Old Trafford.
1991: Giggs có năm đầu tiên chơi chuyên nghiệp trong đời. Man Utd khi đó đã vô địch FA Cup và bắt đầu đe dọa Liverpool lẫn Arsenal trong công cuộc chinh phục chức vô địch quốc gia. Giggs lần đầu tiên ra mắt MU vào ngày 2/3/1991 từ băng ghế dự bị, và ở lần đá chính đầu tiên sau đó hơn 1 tháng, Giggs đã gián tiếp lập công trong trận derby thành Manchester.
1992: Giggs trở thành một cầu thủ chính thức dù mới chỉ 18 tuổi (trẻ nhất đội), và anh bắt đầu cạnh tranh với Lee Sharpe (hơn anh 2 tuổi) cho vị trí tiền vệ trái. Giggs mở đường cho sự xuất hiện của một loạt những cầu thủ ở đội trẻ MU, những người mà sau này được gọi là “Bầy chim non của Fergie”. Năm đó Quỷ Đỏ về nhì ở giải VĐQG (Leeds United vô địch) nhưng giành được danh hiệu Carling Cup, và Giggs là người kiến tạo cho Brian McClair ghi bàn duy nhất của trận đấu. Anh nhận giải thưởng Cầu thủ trẻ của năm.
1993: Premier League ra mắt và cũng vào lúc này, Giggs đã loại bỏ Lee Sharrpe để trở thành sự lựa chọn số 1 cho vị trí tiền vệ trái. MU sau 26 năm cuối cùng cũng đã có được danh hiệu vô địch nước Anh, và cũng là danh hiệu Premier League đầu tiên trong triều đại của Sir Alex Ferguson.
1994: Sự xuất hiện của Eric Cantona trong một đội hình vốn đã có những tài năng xuất chúng như Paul Ince, Mark Hughes và Ryan Giggs đưa Ferguson tới cú đúp đầu tiên (Premier League & FA Cup). Đây cũng là lúc mà Giggs trở thành một đối tượng để Premier League quảng bá thương hiệu ở mức độ toàn cầu. Anh là một David Beckham trong lúc Beckham “xịn” còn đang ở Preston North End, các thiếu nữ đổ xô đi mua các cuốn tạp chí có khuôn mặt anh trên bìa chỉ để dán trong phòng ngủ. Anh là gương mặt quảng cáo của rất nhiều hãng lớn, có bạn gái là người nổi tiếng và thậm chí có hẳn chương trình truyền hình thực tế của riêng mình. Cuối mùa giải 93-94, Giggs lần thứ hai liên tiếp giành danh hiệu Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm.
1995: Chấn thương khiến Giggs chỉ đá được 29 trận ở Premier League và ghi có 1 bàn thắng. Cuối mùa 94-95 Giggs đã phần nào lấy lại phong độ nhưng quá muộn để giúp MU có được danh hiệu. Quỷ Đỏ mất chức vô địch vào tay Blackburn Rovers, tập thể duy nhất từng vô địch giải Ngoại hạng không nằm trong Big Four, với bộ đôi huyền thoại Alan Shearer – Chris Sutton.
1996: Giggs lúc này đã trở lại chính mình khi đưa MU tới cú đúp danh hiệu thứ hai (Premier League & FA Cup) kể từ năm 1994. Đây cũng là lúc mà anh em nhà Neville, Nicky Butt, David Beckham và Paul Scholes chiếm lĩnh những vị trí quan trọng ở đội hình 1 của MU.
1997: Giggs lần đầu tiên có cơ hội tỏa sáng ở châu Âu. Đóng vai trò then chốt trong việc đưa MU tới danh hiệu Premier League thứ 3 trong vòng 4 năm, tiền vệ người xứ Wales cùng các đồng đội đi tới bán kết Champions League trước khi bị chặn lại bởi nhà vô địch tương lai Borussia Dortmund. Alessandro Del Piero của Juventus đã nói rằng anh chỉ có 2 lần trong đời khóc khi xem một ai đó đá bóng, người thứ nhất là Roberto Baggio, và người thứ hai là Ryan Giggs.
1998: Phong độ kém cỏi của MU ở tháng 3 và tháng 4/1998 khiến họ mất chức vô địch Ngoại hạng vào tay Arsenal của Arsene Wenger. Năm 1998 là một năm không thành công với cá nhân Giggs và tập thể nói chung, MU không có danh hiệu nào và Giggs cũng không giành được giải thưởng cá nhân nào.
1999: Vắng mặt rất nhiều vì chấn thương nhưng mỗi khi Giggs ra sân, anh là sự xuất sắc. Giggs mang lại những khoảnh khắc tuyệt vời khi ghi bàn trong hiệp phụ giúp MU hạ Arsenal 2-1 ở bán kết FA Cup và san bằng tỷ số ở phút bù giờ trước Juventus ở bán kết Champions League. Giggs trực tiếp đá phạt góc để Teddy Sheringham gỡ hòa cho MU trong trận chung kết châu Âu với Bayern Munich, và Quỷ Đỏ chạm tay vào cú ăn 3 vĩ đại nhất trong lịch sử. Giggs còn được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất trong trận chung kết Cúp Liên lục địa trước Palmeiras cuối năm đó.
2000: Đây là mùa giải mà MU hoàn toàn thống trị Premier League. Họ chỉ thua 3 trận và bỏ xa đội xếp thứ 2 là Arsenal tới 18 điểm. Điều khiến Sir Alex thất vọng là ông mất FA Cup vì phải tham gia giải VĐTG các CLB, và MU bị loại ở tứ kết Champions League bởi Real Madrid. Ryan Giggs chơi 44 trận và ghi được 7 bàn.
2001: MU mùa thứ 3 liên tiếp vô địch Premier League, và Sir Alex trở thành HLV đầu tiên đạt được thành tích này. Ryan Giggs vẫn đóng vai trò không thể thay thế trong đội hình, cho dù đó là mùa bóng anh bị phủ mờ bởi Teddy Sheringham.
2002: Một năm trắng tay. Manchester United bất ngờ bị loại ở Champions League bởi Bayer Leverkusen, bị Middlesborough đá văng khỏi FA Cup, và chỉ về thứ 3 ở Premier League. Dù đây là mùa bóng thất vọng nhất của MU kể từ khi Giggs ra mắt, anh kỷ niệm 10 năm ra sân trong màu áo MU và có bàn thắng thứ 100 trong sự nghiệp trước Chelsea vào mùa thu năm đó.
2003: Giggs cùng các đồng đội bị Arsenal bỏ xa tới 8 điểm vào tháng 3 nhưng cuối cùng đã vô địch Premier League trong ngày cuối cùng của mùa giải. MU có chức vô địch thứ 8 trong 11 mùa giải, và Giggs là cầu thủ duy nhất lên nhận huy chương trong cả 8 mùa bóng vô địch đó. Tuy vậy đây là lúc “Bầy chim non” bắt đầu già đi và được thay thế bằng lứa trẻ của Rio Ferdinand và Cristiano Ronaldo.
2004: Ryan Giggs có một năm 2004 đáng nhớ với những kỷ lục. Anh chơi trong trận chung kết FA Cup và trở thành một trong 2 cầu thủ (bên cạnh Roy Keane) vô địch danh hiệu này 4 lần trong thời gian ở Old Trafford. Tháng 9 năm đó, Ryan Giggs chạm cột mốc 600 trận cho MU để đứng cùng hàng với Sir Bobby Charlton và Bill Foulkes trong lịch sử CLB.
2005: MU với sự xuất hiện của tân binh Wayne Rooney một lần nữa lọt vào chung kết FA Cup nhưng bị Arsenal đánh bại trong loạt luân lưu đầu tiên trong lịch sử chiếc cúp này. Chelsea của Jose Mourinho lầm lũi đi tới chức vô địch trong khi MU chỉ về thứ 3. Giggs tiếp tục là một nhân vật then chốt ở Old Trafford, và anh đã được tôn vinh trong Ngôi nhà danh vọng của bóng đá Anh.
2006: Chelsea tiếp tục là đội bóng mạnh nhất của xứ sở sương mù khi bỏ cách MU tới 8 điểm trên BXH khi mùa giải kết thúc. Giggs vẫn là trụ cột nhưng anh không thể một mình giúp đội bóng vô địch khi tập thể Quỷ Đỏ năm đó bị bão chấn thương hoành hành.
2007: Ryan Giggs phá vỡ kỷ lục số lần vô địch quốc gia của một cá nhân (nắm giữ bởi hai cựu danh thủ của Liverpool, Alan Hansen và Phil Neal) khi giúp MU đi tới chức vô địch Ngoại hạng. Đó là một mùa giải đỉnh cao của MU, Giggs cùng 7 thành viên khác lọt vào đội hình của mùa giải và lập kỷ lục số thành viên cùng một đội bóng xuất hiện trong Đội hình của năm. Ngày 8/12/2007, Giggs ghi bàn thứ 100 tại giải VĐQG cho MU.
2008: Sir Alex Ferguson bắt đầu chính sách xoay vòng giữa Ryan Giggs với Nani và Anderson. Nhưng điều đó không ngăn cản anh tiến tới một cột mốc nữa: trận thứ 100 ở Champions League vào ngày 20/2. Ngày 11/5, Giggs vào sân thay Park Ji-Sung để cân bằng kỷ lục 758 trận của Sir Bobby Charlton, và anh ghi bàn thắng thứ 2 trong trận đấu đó để mang lại ngôi vô địch thứ 10 của Man Utd. 10 ngày sau, Giggs vào thay Paul Scholes để phá vỡ kỷ lục của Charlton, và anh sút cú đá luân lưu quyết định để đưa MU tới ngôi vua châu Âu tại Moscow.
2009: Ngày 29/4, Giggs đạt tới cột mốc 800 trận. Anh ghi bàn thắng thứ 150 cho MU. Anh bắt đầu chơi ở trung tâm hàng tiền vệ và ngày càng chứng tỏ sự bền bỉ của mình dù đã ở tuổi 35. Ngày 12/12, Giggs vượt qua đồng hương Gary Speed, người nắm giữ kỷ lục ra sân tại Premier League với 535 trận. Ngày cuối cùng của năm 2009, Giggs được bầu chọn là Cầu thủ Man Utd xuất sắc nhất của thập kỷ.
2010: Với bàn thắng thứ 3 của MU trong trận mở màn mùa 2010-2011, Giggs đã ghi bàn trong mọi mùa giải kể từ khi Premier League xuất hiện, và đây là mùa bóng thứ 21 liên tiếp anh ghi bàn (tính cả giải hạng Nhất Anh).
2011: ngày 17/1, Giggs chạm cột mốc 600 trận tại giải VĐQG cho MU, và tới ngày 6/3 thì anh vượt qua Sir Bobby Charlton để chơi trận thứ 607 ở giải VĐQG. Đến ngày 26/4, Giggs ghi bàn vào lưới Schalke 04 để trở thành cầu thủ cao tuổi nhất ghi bàn ở Champions League. Vài tháng sau, chính anh lại phá kỷ lục của mình và đồng thời biến mình trở thành người đầu tiên ghi bàn ở 16 mùa giải Champions League khác nhau, vượt qua Raul với 15 mùa giải, và ghi bàn trong mùa giải VĐQG thứ 22 liên tiếp.
2012: Giggs đã gia hạn tới năm 2013 với MU và có lẽ anh sẽ kết thúc sự nghiệp lẫy lừng của mình tại Old Trafford với 23 năm đầy vinh quang. Nếu ra sân trước Ajax, anh sẽ có trận thứ 900 trong sự nghiệp dành cho MU, và biển người ở Old Trafford chắc chắn sẽ giành những phút đặc biệt để tôn vinh anh.
H.Quân