Phụ huynh nói một đằng làm một nẻo, giáo viên ngày càng sợ học sinh

Giáo dục 24h

Phan Tuyết

(GDVN) - Nghề giáo dần trở thành nghề “làm dâu trăm họ” khiến nhiều thầy cô chẳng còn tâm huyết để dạy dỗ bởi phải chịu áp lực quá lớn từ học sinh đến phụ huynh.

LTS: Tiếp nối bài viết Con là cục cưng của bố mẹ, cô mà đánh con, bố con sẽ đuổi cô ra khỏi trường!, hôm nay cô giáo Phan Tuyết tiếp tục nói lên một lo ngại trong mối quan hệ gia đình-nhà trường.

Thì ra, lâu nay, có không ít bậc phụ huynh, gửi gắm nhà trường một đằng nhưng cách họ ứng xử khi có việc lại khác...

Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả. 

Người đàn bà trông giận dữ bước vào trường, dáng đi và khuôn mặt của chị ấy khi ấy nhiều thầy cô nhìn nhau tỏ vẻ ái ngại. 

Tôi chợt nghĩ: “Không biết thầy cô nào lại bị mắng nữa đây”. Chưa dứt dòng suy nghĩ, tiếng người đàn bà hướng về phía tôi vang lên chua chát: “Con tôi học được gì thì kệ nó, cô đừng nhắc nhở nhiều. Tôi cho nó đi học cho vui chứ vài năm nữa nhà tôi định cư bên nước ngoài thì con tôi cũng phải học lại”. 

Thầy cô bao giờ cũng yêu thương học sinh, thế nhưng liệu học sinh có tôn trọng thầy cô hay không, hay như bây giờ càng ngày càng lấn át và không tôn trọng. (Ảnh: news.zing.vn)

Tôi chưa kịp đáp lời, người đàn bà ấy vội quay bước đi rồi như chợt nhớ ra điều gì, chị ngoảnh lại và lên giọng:

À mà cô, từ sau con tôi không đội mũ bảo hiểm thì cô cũng đừng nhắc nhở nó, nhà tôi cách trường chưa đầy 1 cây số nên tôi không nhớ đem mũ theo. Cô mà cứ nhắc, khi tôi đón nó lại không dám lên xe thì mất việc”. 

Phụ huynh đi rồi cũng là lúc tiếng trống vào lớp vang lên nhưng lòng tôi nặng trĩu, không muốn bước chân vào lớp. 

Tôi còn nhớ, cách đây vài hôm trong buổi họp phụ huynh, nhiều người đã gặp riêng giáo viên để gửi gắm con cái. Có phụ huynh còn thẳng thừng: “Con tôi nó lì lắm và ít nghe lời, nhờ cô nhắc nhở cháu học bài và đừng ra quán game giúp gia đình. Nó mà không nghe, cô cứ thẳng tay đánh đòn”. 

Con là cục cưng của bố mẹ, cô mà đánh con, bố con sẽ đuổi cô ra khỏi trường!

(GDVN) - Và thế là giáo viên giờ đây “có tiết thì vào lớp, hết giờ bước ra, học sinh muốn làm gì thì làm”...

Người khác thì năn nỉ: “Cô giáo đừng ngại gì cả, có nghiêm thì bọn trẻ mới nên người. Cô nói mà chúng không nghe thì cô cứ phạt thật nặng cho tôi”. 

Ấy thế mà, giáo viên chưa kịp “phạt nặng” như lời đề nghị của một số phụ huynh mà chỉ nhắc nhở các em học bài, nhắc nhở đội mũ bảo hiểm khi ngồi xe máy…mà đã bị phụ huynh vào trường làm toáng lên thế này. 

Không chỉ riêng tôi mà những đồng nghiệp của tôi cũng vậy, chỉ cần nghiêm khắc một chút là đã gặp phải không ít phiền toái. 

Còn nhớ, mấy năm trước, một giáo viên dạy lớp 2 của một trường Tiểu học ở tỉnh nọ đã được mẹ học sinh gửi gắm: “Cháu nó lì và không chịu nghe lời, nhờ cô cứ thẳng tay phạt roi cho nó sợ”. 

Ấy thế là trong một lần, học sinh ấy không thuộc bài mà lại quậy phá trong lớp, giáo viên đã phạt bằng cách cho nằm sấp xuống bàn và phạt 2 roi vào mông. 

Ai ngờ, một thời gian sau, từ Phòng, Sở đến Bộ GD&ĐT đều nhận được đơn tố cáo của cậu học sinh với nội dung: “Cô giáo bạo hành học sinh”. 

Khi sự việc đến mức này, đích thân Hiệu trưởng và giáo viên phải tới tận nhà xin lỗi học sinh và gia đình.

Học trò hiện nay học thì ít mà quậy phá thì nhiều

(GDVN) - Khi học sinh phạm lỗi mà giáo viên có hình phạt thì ngay lập tức sẽ bị lên án thậm chí bị kỷ luật. Vì vậy, giáo viên có muốn dạy dỗ học trò cũng không hề dễ.

Cứ như thế, nghề giáo trở thành nghề “làm dâu trăm họ” khiến nhiều thầy cô chẳng còn tâm huyết để dạy dỗ bởi phải chịu áp lực quá lớn từ học sinh đến phụ huynh. 

Khi giáo viên đang loay hoay với nhiều phương pháp dạy và học mới để giúp trò ngoan hơn, lễ phép hơn, học tập tốt hơn thì lại không nhận được sự hợp tác từ phía gia đình. Vậy là mọi sự cố gắng của thầy cô gần như “sôi hỏng bỏng không”. 

Ngày nay, giáo viên đang sợ học trò. Sợ các em quậy phá không chịu học, sợ các em trốn tiết giữa chừng, sợ các em nghỉ học thì thầy cô sẽ bị hạ thi đua. 

Cứ như thế, thầy cô nào cũng nhẫn nhịn cho qua để hoàn thành bài giảng của mình, nhẫn nhin ngay cả khi các em phạm lỗi bởi chỉ cần nổi nóng thì phần thiệt thòi sẽ thuộc về giáo viên.

Phan Tuyết
Từ khóa :
quậy phá , học sinh , phương pháp dạy học , giáo viên , dạy dỗ
Phụ huynh nói một đằng làm một nẻo, giáo viên ngày càng sợ học sinh
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Doan trung
1

Tôi có 1 trường hợp là học sinh không bao giờ mang sách vở đi học, ở lớp em thường ngủ, tôi có nhắc em lấy sách vở ra viết bài nhưng em lơ đi coi như không nghe thấy. Giờ nào cũng thế. Tôi phải làm sao. Bố mẹ em đi làm ăn xa, em ở với bá nên không được gia đình quan tâm. Thực tế thì học lực của em vào dạng yếu kém nhưng em vẫn lên được lớp 6. Tôi phải làm thế nào đây. Hãy giúp tôi với

Thongchu
4

Ngồi bình tâm mà ngẫm nghĩ không biết các cụ ngày xưa nói về cách dạy dỗ, giáo dục cho con trẻ có đúng hay sai nữa : "thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi" khi phần lớn các bậc phụ huynh chỉ muốn giáo viên cho con mình được hưởng ngọt bùi mà thôi, còn roi vọt thì coi chừng à nghen!

Phong Hải
2

Cũng là do cơ chế cả thôi, học sinh giờ khôn ngoan và ranh mãnh, các thầy, cô gặp phụ huynh nói với họ rằng họ viết giấy tự nguyện cho con em mình học thêm để tạo điều kiện cho cô dạy thêm, tăng chút thu nhập. Con trẻ nghe được, chúng biết phải làm gì khi chúng đi học thêm và đến lớp, còn những cháu học hành nghiêm túc thì có lẽ chẳng có chuyện chi. Cô giáo viết bào này chỉ làm dư luận thêm sầu, thên ngán ngẩm về một nền giáo dục mà đã bao lần Táo Quân đã bao lần lên tiếng...

Bức Xúc
6

Nghề này càng lúc càng bạc bẽo. Chỉ tiêu thì nặng, đặt ra từ đầu năm, cứ nói không chạy theo thành tích, không để học sinh ngồi nhầm lớp. Nhưng lại khống chế học giáo viên bộ môn vào phần trăm học lực cam kết, không chế chủ nhiệm vào phần trăm hạnh kiểm và học lực, mâu thuẫn này khiến giáo viên trở thành kẻ lừa dối! Phá hỏng thế hệ học sinh từ đây mà ra chứ từ đâu mà ra! Nhưng vẫn phải phá, không phá thì lấy gì cho vào nồi cơm nhà mình đây! Ai dám phủ nhận trên báo, trên mạng giờ không có vụ um xùm chạy tiền công chức, mua biên chế không? Trong chán, ngoài thèm, nhưng chán vẫn phải bám nghề, bám lấy miếng cơm manh áo của mình. Rồi hô hào cải cách, đổi mới, các vị có tự hỏi, năm nào cũng yêu cầu giáo viên đưa ra sáng kiến kinh nghiệm, đề tài khoa học, có nước nào trong 1 năm có nhiều sáng kiến khoa học như Việt Nam không? Sáng kiến, đề tài có dễ thế hay sao mà năm nào cũng bắt giáo viên phải có thì mới đủ xét vào điều kiện thi đua này nọ. Đổi mới đến cả cách trẻ con mở mồm ra đánh vần, liệu có rút ngấn thời gian và tăng hiệu quả không? Vẫn là trong 1 năm học, và phải đọc được chữ, có gì khác nào? Thậm chí còn tệ đi, trước đây các em nhỏ tiểu học học cách đánh vần thì đọc tốt, ghép vần tốt, còn nay tôi kiểm tra các em, số lượng em đọc sai, không ghép vần đúng ngày càng nhiều đây này! Biết bao nhiêu tiền của nhà nước đã phải bỏ ra để lấy cái kết quả này?

giang0707
6

Các cụ có câu" dạy dỗ". Có nghĩa là thầy cô phải vừa dạy vừa dỗ học sinh.việc đánh mắng học sinh là ko nên

Hong Huong
7

Cô Phan Tuyết nói chuyện vậy là tự làm khổ cô rồi, mình dạy học mà, thấy mấy trường hợp đó cô sân si làm gì, là sản phẩm của giáo dục cả thôi, giáo dục là ai? là cô? là cả hệ thống giáo dục, hãy thương họ vì họ đã không nhận được một sự giáo dục đúng, gọi là có giáo dục. Còn các vị phụ huynh mà cô phàn nàn thì giống như cô đang cố bới móc để nói lên nỗi lòng của cô, vì người phụ huynh gởi gấm tin tưởng cô và người phụ huỳnh phàn nàn là 2 người khác nhau, cô ghép 2 người thành 1 rồi trách cả 2, thật thiếu logic, học sinh khôn lắm, giáo viên nói thiếu logic nó biết ngay và không trọng đâu. Không phải mình giỏi nó mới trọng, mình nói đúng hợp lý nó trọng. Tôi chia sẻ chuyện của tôi, tôi dạy vẽ vì thiếu gv dạy vẻ, tôi vẽ xấu ỉnh, vì tay ngang nhưng tôi tìm hiểu kỹ bài đó và hướng dẫn nét cơ bản và phân tích những điều vô lý có thể gặp phải nếu có. 1 hs đứng lên hỏi tôi "thưa cô cô vẽ đẹp hông",tôi biết nó đang xoáy tôi, tôi trả lời "cô vẽ xấu hơn con rất nhiều", nó"sao cô dạy con vẻ", cô "cô vẽ xấu nhưng cô biết cách dạy con vẽ đẹp và đúng", nó nói"chính xác". Phải logic, trung thực, thẳng thắn. Và hs thường rất quý tôi, tôi vui vẻ vào lớp và dạy, nói thiệt có khi cũng lướt bớt cho khỏe, vì làm đúng theo yêu cầu là mệt lắm đó, khi nào bạn làm đúng theo yêu cầu chương trình thì chắc chắn bạn sẽ không than phiền vì mệt lắm rồi, và hs sẽ đố dám coi thường bạn. Hãy xem lại mình.

Hoàng
8

Nói như Hong Huong vậy giáo dục là phải giáo dục luôn cả cha mẹ của học sinh nữa ak? Hay có cả bạn trong ấy... Sân phẩm gd k chỉ của người thầy mà còn của cả gd và xã hội nữa bạn nhé...

Hồng Ngọc
8

Mới nãy cũng được nghe một cú điện thoại chói tai:" tôi đi làm xa nhà một thời gian, để bà cháu chăm. Cô đừng thấy bà già yếu mà qua mặt, con tôi ko học hành cô phải nhắc nhở, con nhỏ này ko bày cho nó học nó ko biết đâu" Mình vừa nói " thưa anh" la nghe cúp máy cái rụp

Xem thêm bình luận
Tin khác