Phụ huynh nói một đằng làm một nẻo, giáo viên ngày càng sợ học sinh

Giáo dục 24h

Phan Tuyết

(GDVN) - Nghề giáo dần trở thành nghề “làm dâu trăm họ” khiến nhiều thầy cô chẳng còn tâm huyết để dạy dỗ bởi phải chịu áp lực quá lớn từ học sinh đến phụ huynh.

LTS: Tiếp nối bài viết Con là cục cưng của bố mẹ, cô mà đánh con, bố con sẽ đuổi cô ra khỏi trường!, hôm nay cô giáo Phan Tuyết tiếp tục nói lên một lo ngại trong mối quan hệ gia đình-nhà trường.

Thì ra, lâu nay, có không ít bậc phụ huynh, gửi gắm nhà trường một đằng nhưng cách họ ứng xử khi có việc lại khác...

Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả. 

Người đàn bà trông giận dữ bước vào trường, dáng đi và khuôn mặt của chị ấy khi ấy nhiều thầy cô nhìn nhau tỏ vẻ ái ngại. 

Tôi chợt nghĩ: “Không biết thầy cô nào lại bị mắng nữa đây”. Chưa dứt dòng suy nghĩ, tiếng người đàn bà hướng về phía tôi vang lên chua chát: “Con tôi học được gì thì kệ nó, cô đừng nhắc nhở nhiều. Tôi cho nó đi học cho vui chứ vài năm nữa nhà tôi định cư bên nước ngoài thì con tôi cũng phải học lại”. 

Thầy cô bao giờ cũng yêu thương học sinh, thế nhưng liệu học sinh có tôn trọng thầy cô hay không, hay như bây giờ càng ngày càng lấn át và không tôn trọng. (Ảnh: news.zing.vn)

Tôi chưa kịp đáp lời, người đàn bà ấy vội quay bước đi rồi như chợt nhớ ra điều gì, chị ngoảnh lại và lên giọng:

À mà cô, từ sau con tôi không đội mũ bảo hiểm thì cô cũng đừng nhắc nhở nó, nhà tôi cách trường chưa đầy 1 cây số nên tôi không nhớ đem mũ theo. Cô mà cứ nhắc, khi tôi đón nó lại không dám lên xe thì mất việc”. 

Phụ huynh đi rồi cũng là lúc tiếng trống vào lớp vang lên nhưng lòng tôi nặng trĩu, không muốn bước chân vào lớp. 

Tôi còn nhớ, cách đây vài hôm trong buổi họp phụ huynh, nhiều người đã gặp riêng giáo viên để gửi gắm con cái. Có phụ huynh còn thẳng thừng: “Con tôi nó lì lắm và ít nghe lời, nhờ cô nhắc nhở cháu học bài và đừng ra quán game giúp gia đình. Nó mà không nghe, cô cứ thẳng tay đánh đòn”. 

Con là cục cưng của bố mẹ, cô mà đánh con, bố con sẽ đuổi cô ra khỏi trường!

(GDVN) - Và thế là giáo viên giờ đây “có tiết thì vào lớp, hết giờ bước ra, học sinh muốn làm gì thì làm”...

Người khác thì năn nỉ: “Cô giáo đừng ngại gì cả, có nghiêm thì bọn trẻ mới nên người. Cô nói mà chúng không nghe thì cô cứ phạt thật nặng cho tôi”. 

Ấy thế mà, giáo viên chưa kịp “phạt nặng” như lời đề nghị của một số phụ huynh mà chỉ nhắc nhở các em học bài, nhắc nhở đội mũ bảo hiểm khi ngồi xe máy…mà đã bị phụ huynh vào trường làm toáng lên thế này. 

Không chỉ riêng tôi mà những đồng nghiệp của tôi cũng vậy, chỉ cần nghiêm khắc một chút là đã gặp phải không ít phiền toái. 

Còn nhớ, mấy năm trước, một giáo viên dạy lớp 2 của một trường Tiểu học ở tỉnh nọ đã được mẹ học sinh gửi gắm: “Cháu nó lì và không chịu nghe lời, nhờ cô cứ thẳng tay phạt roi cho nó sợ”. 

Ấy thế là trong một lần, học sinh ấy không thuộc bài mà lại quậy phá trong lớp, giáo viên đã phạt bằng cách cho nằm sấp xuống bàn và phạt 2 roi vào mông. 

Ai ngờ, một thời gian sau, từ Phòng, Sở đến Bộ GD&ĐT đều nhận được đơn tố cáo của cậu học sinh với nội dung: “Cô giáo bạo hành học sinh”. 

Khi sự việc đến mức này, đích thân Hiệu trưởng và giáo viên phải tới tận nhà xin lỗi học sinh và gia đình.

Học trò hiện nay học thì ít mà quậy phá thì nhiều

(GDVN) - Khi học sinh phạm lỗi mà giáo viên có hình phạt thì ngay lập tức sẽ bị lên án thậm chí bị kỷ luật. Vì vậy, giáo viên có muốn dạy dỗ học trò cũng không hề dễ.

Cứ như thế, nghề giáo trở thành nghề “làm dâu trăm họ” khiến nhiều thầy cô chẳng còn tâm huyết để dạy dỗ bởi phải chịu áp lực quá lớn từ học sinh đến phụ huynh. 

Khi giáo viên đang loay hoay với nhiều phương pháp dạy và học mới để giúp trò ngoan hơn, lễ phép hơn, học tập tốt hơn thì lại không nhận được sự hợp tác từ phía gia đình. Vậy là mọi sự cố gắng của thầy cô gần như “sôi hỏng bỏng không”. 

Ngày nay, giáo viên đang sợ học trò. Sợ các em quậy phá không chịu học, sợ các em trốn tiết giữa chừng, sợ các em nghỉ học thì thầy cô sẽ bị hạ thi đua. 

Cứ như thế, thầy cô nào cũng nhẫn nhịn cho qua để hoàn thành bài giảng của mình, nhẫn nhin ngay cả khi các em phạm lỗi bởi chỉ cần nổi nóng thì phần thiệt thòi sẽ thuộc về giáo viên.

Phan Tuyết
Từ khóa :
quậy phá , học sinh , phương pháp dạy học , giáo viên , dạy dỗ
Phụ huynh nói một đằng làm một nẻo, giáo viên ngày càng sợ học sinh
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Thiện
1

Minh Đức nói vậy chớ không phải là Gv đâu. Hoặc nếu phải thì là 1 Gv thiếu trách nhiệm, vào lớp bỏ mặc HS làm gì thì làm, không dạy bảo chúng nên người

Minh Đức
0

Khi đã bước vào lớp tôi quên hết việc khác chỉ chú ý dạy thôi nên chẳng vấn đề gì cả đã 26 năm rồi HS cũ vẫn nhớ tôi, HS khác vẫn học tôi. Vậy thì cứ vô tư đi.

NamLe
3

Lỗi tại truyền thông một phần. Xưa thầy đồ bắt quỳ gai mít, đánh roi đau mỗi khi trò phạm lỗi mà gia đình một mực cung kính thầy cô. Lúc đó nề nếp gia phong, lệ làng được giữ vững, xã hội yên bình, không có chuyện hỗn hào, xấc xược từ trong nhà ra ngoài xã hội. Giờ bố mẹ đã cưng chiều con thái quá, truyền thông hễ một chút là tung lên báo chí khiến cho xã hội và cả con trẻ bây giờ coi thầy cô không ra gì. Vậy thầy cô làm sao có thể làm tốt vai trò truyền thụ văn hóa và giáo dục nhân cách cho học sinh được nữa? Mà giáo dục để có hiệu quả thì người thầy phải là một tấm gương, phải được xã hội coi trọng. Trẻ con hay bắt chước, bố mẹ và người lớn không coi trọng thầy cô thì làm sao các cháu kính trọng được. Vậy là giáo viên không thể làm tốt nhiệm vụ của mình. Các vụ việc sai phạm, nếu hậu quả không lớn quá thì truyền thông không nên tập trung vào. Có nhiều cách giải quyết thông qua tập thể, cơ quan chức năng để xử lý vụ việc hài hòa hơn. Học sinh thì rất tinh ranh, nhiều cháu lười học, quậy phá làm ảnh hưởng đến không khí học tập của cả lớp, hỗn láo với thầy cô, tìm mọi cách để thầy cô phải "mất mặt" trước lớp, nhưng khi bị phạt thì tìm cách quay phim, chụp ảnh v.v...tung lên mạng làm tổn hại uy tín thầy cô và nhà trường. Tôi biết hiện nay rất nhiều thầy cô chán nản, không muốn hết lòng vì sự nghiệp trồng người nữa vì bị quá nhiều áp lực: nào đổi mới chương trình dạy học, nào dự giờ thăm lớp, nào sổ sách đủ loại, dạy và DỖ học sinh rồi lại phải đối phó với truyền thông.

xuyen
2

Mình là một giáo viên mới ra trường, năm nay được chủ nhiệm nhưng vào 1 lớp mà PH không thể chấp chận được. Con không làm bài tập mình không đánh đánh cho đứng tại chỗ 1 tiết thế mà nó về nó kể với mẹ nó rồi kêu mỏi chân lắm, mẹ nó lại nói mình. xong PH đứng ngoài cổng trường nói xấu cô giáo là cô trẻ không có kinh nhiệm, suốt ngày bị BGH dự giờ các kiểu. bế tắc với cuộc sống qá

Hangqv
2

Ngày mình còn dạy học cũng vậy, học sinh đến lớp nhớ ra cô giáo nhắc mai đem vở Toán làm ở nhà để cô chấm điểm, vội chạy hơn cây số về nhà lấy, bố tưởng cô giáo bắt về lấy nên đến trường chửi cô và còn hăm dọa nữa. Cô giải thích nhưng phụ huynh vẫn không tin và mấy ngày sau tìm hiểu rõ mới có lời xin lỗi. Cuộc đời dạy học là vậy bạn ạ. Mình làm theo lương tâm và trách nhiệm thôi

Mai Hoàng Hoa
3

Bạo hành là gi?đánh một roi,la mắng là bạo hành,giáo viên bị kĩ luật.Còn hàng triệu phụ huynh đánh con còn hơn đánh thú dữ nữa thì có coi là hành vi bạo hành không?Ai xử phạt

Doan trung
1

Tôi có 1 trường hợp là học sinh không bao giờ mang sách vở đi học, ở lớp em thường ngủ, tôi có nhắc em lấy sách vở ra viết bài nhưng em lơ đi coi như không nghe thấy. Giờ nào cũng thế. Tôi phải làm sao. Bố mẹ em đi làm ăn xa, em ở với bá nên không được gia đình quan tâm. Thực tế thì học lực của em vào dạng yếu kém nhưng em vẫn lên được lớp 6. Tôi phải làm thế nào đây. Hãy giúp tôi với

Phong Lan
1

tôi đồng ý với bạn Hoa, sẽ k dám đuổi học hay cho ở lại lớp, vì nhà trường sợ để ẻm sống lâu năm thành tinh ấy mà

Xem thêm bình luận
Tin khác