Thương cảnh con nhỏ phải chăm sóc mẹ từ bé

Đức Chung
(GDVN) - Suốt 9 năm qua những cơn đau luôn hành hạ chị, căn bệnh suy tim nặng khiến cho gia đình vốn đã khó khăn giờ lại trở nên túng bấn hơn…
Đó là hoàn cảnh đáng thương của gia đình chị Nguyễn Thị Tuyết (SN 1971) ở xóm Yên Hội, xã Đô Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An

Đến thăm chị trong một buổi chiều tàn, trước mắt chúng tôi là người phụ nữ gầy guộc, da xanh xao, khuôn mặt nhăn nhó dường như đang chịu đựng đau đớn vì bệnh tật dày vò. Với những tiếng thở khó nhọc, chị Tuyết chậm rãi kể cho tôi nghe về hoàn cảnh bi đát của gia đình mình chỉ mong được mọi người chia sẻ.

Năm 2003, cơ thể chị bắt đầu có những biểu hiện mệt mỏi kéo dài, người ngày một gầy đi, kèm theo những tiếng thở khó nhọc. Linh tính chuyện chẳng lành xảy ra với vợ mình nên anh Thanh chồng chị bàn với vợ là phải đi khám một lần xem bệnh tình ra sao.

Ngồi được một lúc, chị Tuyết lại bị tức ngực khó thở


Biết hoàn cảnh gia đình mình khó khăn, vì chị cũng chỉ ở nhà quanh năm với đồng ruộng, còn anh đi phu hồ thì lấy đâu ra dư giả gì, đi khám bệnh cũng phải mất đến tiền triệu chứ không phải ít, nghĩ vậy nên chị lại cắn răng chịu đựng bệnh tật trong người mà không dám kêu đau với chồng. Cho đến khi sức cùng lực kiệt chị như thoi thóp dần đi đến lúc đó gia đình mới vội vàng đưa chị đi bệnh viện.

Anh chị choáng váng như sét đánh bên tai khi hay tin của bác sỹ thông báo: “Chị Tuyết bị suy tim nặng, muốn kéo dài sự sống chỉ có cách phải phẫu thuật gấp với một số tiền lớn may ra kéo dài sự sống...”.

Quá đau đớn vì bỗng chốc tai họa giáng xuống gia đình mình, hai vợ chồng khốn khó đành dắt nhau ra về với những bước chân mệt mỏi.

Từ khi biết mình mang trọng bệnh chị Tuyết bị suy sụp hoàn toàn, vừa nghĩ thương chồng vừa lo bệnh tật nên người chị gầy khô, xanh xao như tàu lá chuối.

Vợ bệnh tật nên anh Thanh cũng bỏ luôn việc phu hồ, có chút thời gian nào là anh ở bên chị động viên chăm sóc chị, mua thêm những thức ăn có chất về tẩm bổ cho chị. “Nhiều đêm liền trằn trọc không ngủ được vì thương vợ và không biết lấy đâu ra số tiền lớn như vậy để chữa bệnh cho vợ, chỉ cách bán nhà may ra mới có tiền thôi” – Anh Thanh cho biết.

Điều hai vợ chồng day dứt đó là chưa sinh được đứa con cho vui cửa nhà mà bây giờ chị đã bệnh thế này rồi, không biết có sinh con được không.

Và rồi năm 2004, bé Lê Thị Việt Trinh chào đời trong sự lo lắng đến tột cùng của gia đình. Vì nếu có điều không may gì xảy ra có lẽ suốt đời này anh Thanh sẽ hối hận mãi, chờ đợi trong lo lắng và cuối cùng tiếng khóc ré lên trong phòng sinh khiến mọi người như vỡ òa niềm hạnh phúc. Cháu bé được các bác sỹ mổ đẻ nên cả hai mẹ con đều an toàn.

Có thêm đứa con gia đình cũng vơi bớt đi nỗi buồn, chị như có thêm nghị lực mà sống. Nhưng khó khăn trong gia đình lại thêm chồng chất, nào là tiền thuốc thang cho vợ, tiền học cho con và bao nhiêu khoản chi tiêu khác trong nhà...

Cũng may biết được hoàn cảnh gia đình nên em Trinh ngoan ngoãn, lễ phép và chăm chỉ học tập, có lẽ đó là điều khiến chị yên lòng nhất.

Biết mẹ bị bệnh nên cháu Trinh rất siêng năng, những việc vặt trong nhà em đã làm một cách thành thạo, ngoài giờ đi học em làm gọn việc nhà, lúc nào cháu cũng quấn lấy bên mẹ, khi thì đi rót nước, lúc lại lấy khăn lau mặt rồi xoa bóp chân tay cho chị đỡ mỏi mệt.

Anh Thanh đã nghỉ đủ mọi cách để chữa bệnh cho vợ, nhưng chỉ cách phải bán căn nhà đang ở


Vì vợ con anh Thanh cũng cố gắng làm nhiều việc hơn, ai thuê làm gì anh cũng nhận hết không kể mưa nắng chỉ mong kiếm thêm đồng tiền về mua thuốc cho vợ, ấy thế mà gia đình này vẫn khốn khó trăm bề. Tất thảy trông vào một sào ruộng và những đồng tiền ít ỏi từ anh để chống chọi với bạo bệnh của vợ và việc học của con, vay mượn anh em làng xóm thì đã nhiều rồi không còn cách nào khác anh nghĩ chỉ còn cách bán nốt căn nhà đang ở thôi. Anh kể: Mỗi khi nhìn cảnh hai mẹ con quấn bên nhau, bé Trinh bảo: “Mẹ ơi đừng chết bỏ hai bố con mẹ nhé... mà ruột gan anh như đứt từng khúc."

Chị nói : “Tôi giờ có chết cũng không có gì hối tiếc cả, chỉ thương con đang nhỏ đã phải mồ côi mẹ, thương chồng chăm chỉ, hiền lành hết lòng vì vợ con, mình chưa làm tròn bổn phận của người vợ giờ lại là gánh nặng cho anh ấy” – Nước mắt chị lại lặng lẽ rơi từ lúc nào.

Nhìn ánh mắt thơ ngây, trong sáng của cháu Trinh cứ dõi theo lúc ra về, chúng tôi hiểu bé rất sợ cảm giác nếu một khi không có mẹ ở bên cạnh nữa, gia đình đình khốn khó này rất cần sự giúp đỡ.

Mọi sự giúp đỡ xin gửi về:

1. Chị Nguyễn Thị Tuyết (SN 1971) ở xóm Yên Hội, xã Đô Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An (ĐT : 0165.7316.852 Anh Thanh chồng chị Tuyết)

Mã số 31 

2. Hoặc gửi về Quỹ Tấm Lòng Việt Nam - Báo điện tử Giáo dục Việt Nam

- Địa chỉ: số 147 Mai Dịch, Cầu Giấy, Hà Nội

- Tel: 04.6261.0666 – 04.6261.0888

 

3. Qua Ngân hàng:

- Tên Tài khoản: Báo điện tử Giáo dục Việt Nam

- Tài khoản số: 1507201058249 tại Ngân hàng Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, chi nhánh Cầu
Giấy

- Email: tamlongvietnam@giaoduc.net.vn



Điểm nóng

Nhật ký Chí Viễn

Nhật ký Lớp học Hy vọng

Nhật ký Kim Bon

Nhật ký Pả Vi

"Bữa cơm có thịt" đến với Nậm Mười

Suối Giàng & "Bữa cơm có thịt"

Phẫu thuật miễn phí

 Video Clip



Đức Chung
Đang tải tin...