Giáo viên trước cách ứng xử của phụ huynh - nỗi niềm biết tỏ cùng ai

Hương Đồng
(GDVN) - Gia đình và nhà trường phải thiết lập được sợi dây liên lạc kịp thời, bền vững nhất, cần có tiếng nói chung để hợp tác, thống nhất trong giáo dục thế hệ trẻ.

LTS: Trước cách xử sự thiếu thiện cảm, nhân văn của một số phụ huynh đối với con em mình và đối với các thầy cô giáo, nhà giáo Hương Đồng đã có bài viết chia sẻ về vấn đề này.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

Để giáo dục một học sinh trở thành con ngoan, trò giỏi là cả một hành trình. Điều đó phụ thuộc và cần có sự phối kết hợp chặt chẽ của nhiều yếu tố.

Thời gian qua dư luận đặc biệt quan tâm đến tình trạng học sinh hư và cách hành xử của giáo viên. 

Tuy nhiên có một khoảng trống mà chúng ta ít nhắc tới đó là “tam giác vàng” trong giáo dục học sinh là vai trò, cách xử sự của phụ huynh đối với con em mình và đối với các thầy cô giáo.

Mối quan hệ giữa nhà trường và phụ huynh trong cách dạy con nhỏ (Ảnh minh họa: Báo Gia Đình Mới).

Nhiều giáo viên trong những tháng năm trên bục giảng mang trong mình bao điều khắc khoải ít khi được tâm sự, giãi bày cùng ai. 

Trước khi bàn sâu hơn về vấn đề trên, tôi xin được kể ra đây một vài câu chuyện nhỏ nhưng đã bao lần khiến những đồng nghiệp quanh tôi phải đau đầu, trăn trở về học sinh, về cách giáo dục con em của phụ huynh.

Phụng là học sinh ở một trường cấp 3 thành phố. Lực học trung bình. Tiết học môn Địa Lý, rất nhiều lần không chép bài vở, cô giáo gọi lên kiểm tra bài cũ thì Phụng trả lời cộc lốc là “em không học bài”.

Cô Vân đã không ít lần nhẹ nhàng nhắc nhở, động viên, khuyên nhủ em. Nhưng chứng nào tật nấy, Phụng vẫn ngoan cố.

Cô Vân xin số điện thoại từ giáo viên chủ nhiệm để mời phụ huynh Phụng đến trao đổi việc học của em.

Bố của Phụng đến không đúng giờ hẹn, đi thẳng lên lớp của cậu con trai, khi cô giáo dạy Địa đang đứng trên bục giảng.

Đứng ngoài cửa lớp, bố Phụng dùng những lời lẽ khó nghe để nói với cô giáo trước ánh mắt ngơ ngác, tò mò của hàng chục học sinh.

Lấy lại bình tĩnh, cô Vân xin mời vị phụ huynh vào trước lớp, cô giáo hỏi cả lớp chuyện bạn Phụng không chép bài, không học bài nhiều lần có đúng sự thật không. Cả lớp đồng thanh trả lời “Dạ đúng”.

Tình thầy trò mặn - nhạt là do phụ huynh nêm nếm

Bố Phụng không nói thêm một lời, nét mặt vẫn còn giận dữ và đùng đùng bỏ ra về.

Cũng là cách xử sự của phụ huynh nhưng câu chuyện mà thầy Khang kể cho tôi nghe lại diễn ra ở trường huyện.

Thầy Khang dạy ở một trường trung học phổ thông ở vùng quê thấp trũng. Làm công tác chủ nhiệm lớp 11 ở trường học nơi miền quê nghèo thật lắm vất vả, từ chuyện thu các khoản đóng góp cho đến việc làm sao để các em đến lớp chuyên cần, không bỏ học giữa chừng...

Có một câu chuyện về cậu học trò Hưng làm thầy Khang nhớ mãi. Vào học 2 tuần đầu năm, Hưng vắng không có lý do đến 3 buổi.

Liên hệ qua số điện thoại không được, thầy Khang tìm về nhà Hưng để tìm hiểu thêm nguyên nhân.

Mẹ Hưng tiếp thầy Khang với một thái độ không chút mặn mà. Khi nghe thầy Khang nói về những lần vắng học không phép của Hưng, chị vẫn thản nhiên và nói với thầy Khang:

“Tôi suốt ngày làm ngoài ruộng biết gì đâu, nó học thì học, không học ở nhà làm ruộng mà ăn. Mọi chuyện thầy cứ tự mà giải quyết”.

Nói rồi, chị đứng dậy đi lui sau vườn cho lợn ăn, thầy Khang chẳng biết nói thêm câu gì đành lặng lẽ ra về.

Khác với hoàn cảnh kinh tế của gia đình Hưng, ba của Giao là chủ của một doanh nghiệp giàu có, là “mạnh thường quân” số một của trường Giao đang học.

Giao là cô bé sống hòa đồng, vui vẻ với bạn bè nhưng khổ một nỗi rất nhác học. Nhiều giáo viên phản ánh với cô Xinh - chủ nhiệm lớp Giao về ý thức học bài, làm bài. Cũng đã nhiều lần, cô Xinh nhắc nhở, động viên em chăm chú vào sách vở.

Học kì I năm lớp 9, trong lần kiểm tra 1 tiết môn Sinh, Giao không nghiêm túc, nhiều lần hỏi bài, nhìn bài của bạn, giáo viên bộ môn phát hiện và ghi tên vào sổ đầu bài.

Quan điểm, ứng xử của không ít phụ huynh về thầy cô đang lệch lạc

Giờ bình bầu hạnh kiểm, để công bằng như một số học sinh khác, cô Xinh xếp Giao loại khá.

Thông tin này đến tai Ban giám hiệu, thầy hiệu trưởng gặp và trao đổi với cô Xinh, nhưng vì đã công bố trước lớp, vả lại để giữ công bằng và để khỏi khó ăn khó nói trước lớp, cô Xinh vẫn quyết định xếp Giao loại khá.

Thật bất ngờ, ngay trưa đó, cô Xinh nhận được tin nhắn từ phụ huynh của Giao với lời lẽ không mấy dễ nghe.  

Để giáo dục con em trở thành người tốt thật không đơn giản. Điều đó còn phụ thuộc nhiều yếu tố.

Làm giáo viên, không phải ai cũng có cách ứng xử sư phạm vừa thấu tình, vừa đạt lý.

Chúng ta phê phán nhiều thầy cô giáo có những cách hành xử thiếu chuẩn mực. Tuy nhiên đó chỉ là một bộ phận nhỏ trong giáo giới.

Đã chọn ngành giáo thì ai cũng phải có cái tâm trong sáng, sau trang giáo án là bao nỗi niềm trăn trở...

Rất mong phụ huynh trước khi tỏ ra bức xúc, giận dỗi thầy cô giáo thì phải tìm hiểu thật kĩ những gì con nói, cô giáo nói.

Cũng xin đừng vì sự lấm len công việc, bận rộn với mưu sinh mà khoán trắng cho nhà trường.

Cũng xin quý vị nào vinh dự nằm trong ban chấp hành hội cha mẹ học sinh của trường, hay có nhiều đóng góp vật chất cho trường, làm chức này, danh nọ...đừng gieo vào trong đầu con trẻ sự ỷ lại...đẩy thầy cô vào tình thế khó xử.

Mỗi thầy cô giáo là một tấm gương mẫu mực, thiết nghĩ mỗi phụ huynh cũng phải là một tấm gương mẫu mực để cùng phối hợp giáo dục các em trở thành công dân mẫu mực sau này...

Phụ huynh cũng có người hay, kẻ dở

Xã hội phát triển, trong nhịp sống sôi động hôm nay, việc giáo dục thế hệ trẻ đang đặt ra nhiều thách thức.

Hiện nay, đại đa số gia đình có từ 1 đến 2 con, do đó có không ít  bậc cha mẹ học sinh lo lắng, chăm sóc, chiều chuộng con cái quá mức - thậm chí luôn đáp ứng những đòi hỏi vô lý của con.

Các em hiển nhiên được cung phụng, chăm chút từng ly, từng tý. Vì thế  dễ sinh ra thói quen ỷ lại, dựa dẫm, coi mình là số một.

Một lời nói hay hành động của thầy cô mà các em cho là bị xúc phạm sẵn sàng phản ứng gay gắt, rồi phụ huynh chưa rõ thực hư thế nào lại đỗ lỗi cho nhà trường.

Thiết nghĩ gia đình và nhà trường phải thiết lập được sợi dây liên lạc kịp thời, bền vững nhất, cần có tiếng nói chung để hợp tác, thống nhất trong giáo dục thế hệ trẻ.

Bởi lẽ nói như Tiến sĩ tâm lý học Đinh Phương Duy: Nhà trường thân thiện phải bắt đầu từ hình ảnh tài ba mẫu mực, bản lĩnh và đầy nhân ái của người thầy.

Bên cạnh đó suốt đời không thể thiếu mái ấm gia đình yêu thương, “lô cốt” an toàn, bền vững nhất khi trẻ mới chào đời và cũng là thành trì cuối cùng vững lòng nhất, sãn sàng đón nhận mọi đứa con chẳng may sa ngã trở về...

Hương Đồng
Đang tải tin...